Đài Cửu Trùng không thành, nên mừng hay nên tiếc?
Tháp người Hời nguyên là giống Angkor!
Mải vật lộn, quên cả đài cao mộng lớn
Công ông cha hay là nỗi thiệt thòi ?
Ôi khô khan! Ôi gay gắt ! Nhưng đừng vội tủi
Sức sống tràn từ ải Bắc đến đồng Nam
Than ôi ! Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải ?
Ta chẳng biết!
Cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm
Nguyễn Huy Tưởng
Lời đề tựa cho vở kịch Vũ Như Tô. Tôi chợt nhớ đến Vũ Như Tô. Đôi khi có những điều chợt đến chợt đi, và nghĩ lại thấy cũng thật kỳ lạ. Tôi đọc Toàn thư, đọc đến dòng này:
" Tô cũng bị quăng xác ra ngoài chợ, quan dân ai cũng chỉ trỏ xác hắn mà chê cười, có người còn nhổ nước bọt."
Lời của sử quan lạnh lùng và chân xác. Chết rồi còn bị nhổ nước bọt. Bãi nước bọt là công luận, là cái quan luận định. Có những vấn đề mà đến tận ngày nay chúng ta nhìn lại vẫn còn phân vân không rõ là phải hay là không phải. Trường hợp của Vũ Như Tô là một ví dụ. Chúng ta nhìn lại con đường mà Vũ Như Tô đang đi, tuy không còn lớp sương mù bao phủ ở đó, nhưng xung quanh chúng ta lại có những sương mù bao phủ làm cho không thể thấy được con đường. Họ đi trong sương, lớp sương giờ đã tan, còn chúng ta, vẫn đang đi trong sương, và khi ngoảnh lại nhìn, cũng không nhìn ra được. Tôi nhớ tới bài thơ Trong sương của Hesse mà có lần tôi thử dich. Tôi biết bài thơ này không trong một trường hợp đặc biệt, bài thơ này nằm ở cuối một quyển sách học tiếng Đức, nhưng nó để lại ấn tượng rất mạnh trong tôi, mặc dù lúc đó tiếng Đức của tôi rất tồi.
Trong sương
Lạ kỳ, trong sương dạo bước
Từng cây hòn đá lẻ loi
Không cây nào thấy cây khác
Tất cả đều thành đơn côi.
Thế giới với tôi toàn bạn
Khi cuộc đời tôi sáng soi
Giờ đây màn sương bao phủ
Đâu còn thấy rõ để coi.
Chẳng ai khôn ngoan, thật thế
Nào hay biết đến tối tăm
Lặng yên và không tránh khỏi
Chia lìa tất cả chung quanh.
Lạ kỳ, trong sương dạo bước
Cuộc đời thật quá lẻ loi
Không ai biết đến người khác
Tất cả đều thành đơn côi
Hermann Hesse
Tôi nhớ tới một con người khác. Lê Tương Dực. Đây là một ông vua có tham vọng văn hóa lớn. Ông sai Lê Tung soạn Đại Việt thông giám tổng luận, một bài tổng quan về lịch sử Đại Việt. Thời ông cai trị, Vũ Quỳnh soạn Đại Việt thông giám thông khảo. Thời gian cai trị của ông vẻn vẹn chỉ có 8 năm, từ lúc 16 tuổi đến lúc bị giết chết, 24 tuổi, lại không ít can qua, vậy mà có đến hai tài liệu lịch sử quan trọng được làm ra, cho thấy tầm nhìn văn hóa sâu rộng của Lê Tương Dực. Ông còn soạn ra sách Trị bình bảo phạm, một tài liệu về chính trị và quản lý xã hội thời bấy giờ. Đỗ Nhạc soạn bài ký ở Quốc Tử giám có viết về ông:
"Vua thông minh xứng đáng bậc vua, sáng suốt làm gương cả nước, khôi phục quy mô xây dựng cơ nghiệp của Thái Tổ, mở rộng nền móng văn giáo thịnh trị của Thánh Tông. Ban đầu đặt kinh diên, lưu tâm điển tịch. Sáng vầng sao Khuê ngang trời dọc đất thì có tập Bảo thiên thanh hạ ; mở gương trị giáo mẫu mực xưa nay thì có tập Quang thiên thanh hạ. Thánh học ngày càng cao minh, thánh đức ngày càng thuần tuý. Hơn nữa, đến nhà Thái học hỏi về đạo trị nước, ra nơi điện đình thi chọn bọn học trò, then máy cổ võ lại càng chu đáo lắm. Đã sai quan chọn bọn học trò, then máy cổ võ lại càng chu đáo lắm. Đã sai quan trùng tu Quốc tử giám và làm mới nhà bia, lại nghĩ tới hai khoa Ất Sửu, Mậu Thìn chưa có dựng bia, liền sai quan khắc bia soạn ký để dựng lên. Như vậy có thể thấy được cái ý tôn sùng đạo học, khuyến khích hiền tài sâu sắc dường nào!"
Vậy mà không biết tại sao dân gian gọi ông là vua lợn, là đầu mối của loạn lạc và làm đổ nát vương triều nhà Lê.

