Tôi nhớ tại sao tôi đã mua cuốn truyện này. Có mấy cái lạ. Tên tác giả lạ. Tôi chẳng biết Sơn Táp là ai. Tên người dịch lạ. Tố Châu. Cái tên rất đẹp. Tôi rất thích chữ tố. Chữ tố cho con gái đẹp hơn chữ bạch. Đã trắng thì phải trắng nõn nà. Nhà xuất bản lạ. Nhã Nam. Nhã Nam gợi cho tôi chút tò mò. Một miền trung du rừng núi xa lạ. Khổ sách lạ. Từ bỏ truyền thống tỷ lệ vàng.
Cuốn tiểu thuyết lạ. Cấu trúc lạ. Hai nhân vật của tiểu thuyết cứ lần lượt xuất hiện. Người ta bảo là đồng hiện. Tôi không thích khái niệm này. Tôi tìm một cấu trúc thích hợp riêng tôi. Tôi tìm ra cấu trúc của một ván cờ. Không phải cờ tướng, cờ vua, mà là cờ vây. Giống như tên tiểu thuyết vậy. Tiểu thuyết là một ván cờ vây giữa hai nhân vật. Cờ tướng, cờ vua chia đôi dải sơn hà, công thành diệt tướng. Cờ vây nhẫn nại mà vi diệu. Công không phải là công, thủ không phải là thủ. Không chia hai, mà lại chia hai, mà không phải chia hai. Khai cuộc của ván cờ vây người ta án ngữ vùng đất bắt đầu bằng một hai quân cờ rồi khai triển dần ra. Tiểu thuyết cũng vậy. Bắt đầu là giới thiệu lần lượt hai nhân vật, cái lý do họ xuất hiện ở vùng đất Mãn Châu, và về sau sẽ rõ ràng hơn quảng trường Thiên Phong. Nơi người ta chơi cờ vây. Ván cờ tiểu thuyết đã bắt đầu khai triển. Mỗi nhân vật khai triển theo tuyến của mình, giống như trên bàn cờ vây, mỗi đối thủ âm thầm hoạch định vùng đất chiếm. Trung cuộc là cuộc chiến tranh chấp các vùng, hạn chế và vây bắt đối phương. Ở tiểu thuyết cũng vậy, trung cuộc bắt đầu khi hai nhân vật gặp nhau. Những mâu thuẫn, đồng cảm giằng xé trong hiện thực lạnh lùng và tàn bạo để dẫn đến tàn cuộc của ván cờ. Đồng quy tử tận. Không có kẻ thắng người thua. Chỉ có hiện thực vô cảm như nó vốn thế.
Bản dịch của cuốn tiểu thuyết hay. Dường như không cảm thấy trúc trắc văn phong khi chuyển từ một ngôn ngữ phương Tây sang tiếng Việt. Tuy vậy, bản dịch vẫn có những lỗi đáng tiếc mà không biết phải làm sao. Đó là lỗi tam sao thất bản. Tiểu thuyết của một tác giả Trung quốc viết bằng tiếng Pháp nên một số thứ vốn thuộc về Trung quốc đã được dịch sang tiếng Pháp. Đến lượt bản tiếng Việt, những thứ đó lại được dịch một lần nữa, kết quả so với nguyên thủy đã trở nên kỳ dị. Chẳng hạn đoạn này:
"Ba hỏi ý kiến tôi về các bài thơ của mình.
- Hay lắm ba ạ, nhưng con thích các vần thơ cổ của mình hơn:
Khi hoa xuân tàn
Trăng cũng tàn theo,
Bao kỷ niệm về lại trong tôi!
Hay là:
Đời ngắn bao nỗi sầu,
Mai này ta ra đi,
Tóc xõa,
Đứng trên mũi thuyền."
Nếu như không biết sẽ rất lầm tưởng những câu thơ trên là haiku hay tanka và biết đâu người Mãn Châu cũng làm haiku, tanka. Nhưng thực ra những câu thơ trên nguyên chữ Hán như sau:
Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu
Vãng sự tri đa thiểu
và
Trừu đao đoạn thủy thủy cánh lưu
Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu
Một câu của Lý Dục, một câu của Lý Bạch. Ôi còn đâu Lý Dục với Lý Bạch nữa! Những lỗi này như những chấm tàn nhang trên một khuôn mặt yêu kiều. Đáng tiếc làm sao!