Tuesday, February 27, 2007

Ôn Đình Quân: Hiệp khách hành

Ôn Đình Quân: Hiệp khách hành

俠 客 行
欲 出 鴻 都 門
陰 雲 蔽 城 闕
寶 劍 黯 如 水
微 紅 溼 餘 血
白 馬 夜 頻 驚
三 更 霸 陵 雪
溫 庭 筠


Hiệp khách hành
Dục xuất Hồng đô môn
Âm vân tế thành khuyết
Bảo kiếm ảm như thuỷ
Vi hồng thấp dư huyết
Bạch mã dạ tần kinh
Tam canh Bá Lăng tuyết
Ôn Đình Quân


Muốn vượt cửa Hồng đô
Mây đùn lấp thành khuyết
Kiếm báu sẫm như nước
Tia hồng loáng dư huyết
Ngựa bạch hí luôn đêm
Canh ba cầu Bá tuyết
(Đông A dịch)

Ngô Thì Nhậm có nói: "
Ta thường nghĩ người đời có bốn điều không thể biết, đó là chơi hoa châu lan không biết thơm, uống trà Long Tỉnh không biết ngon, nghe khúc điệu cung đình không biết vui, đọc thơ Cầm sắt không biết hay. Bởi vì bốn cái ấy thanh cao quá. Tuy thế, đó là nói khi chưa biết mà thôi, còn khi đã biết rồi, thì ở dưới trời này, những cái được gọi là hoa, là trà, là khúc, là thơ, có cái gì lại cao diệu hơn thế!"

Khi đọc Đường thi tôi thường bất giác nhớ tới câu nói này của Hy Doãn. Hương hoa châu lan, vị trà thanh thủy đó, làm sao có thể diễn đạt bằng lời?

Khi nói tới Hiệp khách hành người đời thường nghĩ ngay đến bài hành của Lý Thái Bạch. Riêng tôi lại thích bài hành này của Ôn Phi Khanh. Vận trắc đọc có vẻ khó khăn trúc trắc, nhưng dường như hàm chứa hùng khí trong đó. Hành mà diễm lệ thì có còn phải là hành nữa không?

Không biết bài hành này có nhạc phổ không? [Bài này có bản tân nhạc ở đây]


Sunday, February 25, 2007

Milan Kundera: Hội ẩm [2]

HỘI ẨM
Milan Kundera

Phần một

MÀN BA

Ai đã nói gì

Khi cả bốn bác sĩ ra khỏi khoa nội, bộ trạng của họ hết sức mệt mỏi.
Sếp nói: - Cô Elisabeth này đã làm hỏng cả cuộc hội ẩm của chúng ta.
Nữ bác sĩ nói: - Những người phụ nữ không được thỏa mãn bao giờ cũng mang bất hạnh tới.
Havel nói: -Hoang đường thật! Cô ta đành phải mở vòi gaz để chúng ta nhận ra là cô ta có cơ thể tuyệt đẹp.
Nghe những lời đó, Fleischman nhìn (thật lâu) Havel và nói: -Tôi chẳng muốn uống lẫn tập tành chảnh chọe nữa. Chào.- Và anh đi tới lối ra.


Lý thuyết của Fleischman

Fleischman cảm thấy những lời ba hoa của các đồng nghiệp thật đáng tởm. Anh cảm thấy ở đó sự vô cảm của những người đang già đi, sự tàn nhẫn của tuổi tác họ, đã dựng lên trước sự trẻ trung của anh một barie thù địch nào đó. Vui sướng vì mình là người độc nhất, anh cố ý đi bộ để trải qua và tận hưởng đầy đủ sự phấn khích: với niềm xúc động ngọt ngào anh liên tục thuyết phục mình là Elisabeth chỉ cách cái chết trong gang tấc và anh có lỗi về cái chết đó.
Rõ ràng là anh biết rất rõ là tự tử xảy ra không phải chỉ vì một nguyên nhân nào đó mà thông thường vì cả nguyên một mớ nguyên nhân, nhưng anh không làm sao có thể thoát ra khỏi ý nghĩ là có một nguyên nhân (và có thể là quyết định) đó chính là anh: chính sự thực tồn tại của anh lẫn xử sự hôm nay của anh.
Lúc này anh không khỏi không thống thiết kết tội mình.
Anh tự nhủ mình là một kẻ ích kỷ, chăm chăm phù phiếm tìm kiếm sự thành công tình ái. Anh cười nhạo là đã để cho đàn bà làm lóa mắt mình bằng sự chú ý đến cá nhân anh. Anh tự trách mình là Elisabeth đã vì anh dễ dàng trở thành thứ đồ vật, chai lọ mà anh đã trút giận vào đó khi ông sếp ghen tuông ngăn chặn cuộc hẹn hò ban đêm của anh với nữ bác sĩ.
Anh có quyền gì, vâng, anh có quyền gì mà đối xử như thế với một con người vô tội?
Chàng bác sĩ trẻ, tuy thế, không phải là một người thô thiển; mỗi trạng thái tinh thần của anh đều biểu lộ phép biện chứng khẳng định và phủ định; và đây này bây giờ giọng nói bên trong của người lên án ngay lập tức bị
giọng nói bên trong của người biện hộ
phản bác lại: đúng, những châm chọc của anh dành cho Elisabeth rõ ràng là không nên, nhưng chúng đã chắc gì dẫn tới hậu quả bi thảm như thế nếu như Elisabeth không yêu anh. Nhưng Fleischman có lỗi chăng là để một người đàn bà thế nào đó phải lòng anh? Có lẽ nào anh nhất thiết chịu trách nhiệm về người đàn bà đó?
Anh tư lự ở câu hỏi này - câu trả lời cho nó anh cảm thấy như là chiếc chìa khóa để mở sự bí ẩn của bản chất con người. Dừng bước, anh tự trả lời mình với tất cả sự nghiêm túc: không, anh đã không đúng khi thuyết phục sếp hôm nay là anh không chịu trách nhiệm về những tình cảm mà anh vô thức gây ra cho phụ nữ. Chẳng lẽ có thể hạn định mình chỉ vào những thứ có ý thức và có chủ ý? Chẳng lẽ những tình cảm mà anh vô thức gây ra không có liên quan nào tới cá nhân anh? Chẳng lẽ ai đó khác chịu trách nhiệm về chúng? Đúng, anh có lỗi là đã để Elisabeth phải lòng anh; anh có lỗi là đã không biết điều đó, đã không để ý tới điều đó; anh có lỗi hoàn toàn. Như thế còn chưa đủ sao, vì lỗi của anh mà một con người có thể chết.


Lý thuyết của bác sĩ trưởng

Trong khi Fleischman đang chìm đắm vào sự sám hối, sếp, Havel và nữ bác sĩ trở về phòng trực, nhưng uống rượu thì họ thực sự không muốn nữa; họ im lặng trong một khoảng thời gian, sau đó Havel thở dài nói: cả cái gì lởn vởn trong đầu cô Elisabeth này nữa!
- Chẳng có một ly một tý nào đâu, bác sĩ ạ, - sếp tuyên bố. - Khi ai đó làm những trò dại dột như thế, tôi cấm mình xúc động theo nguyên cớ đó. Nếu như anh không cứng đầu và đùa nghịch với cô ấy như anh làm không biết ngượng với tất cả những người đàn bà khác, thì điều đó đã không xảy ra.
- Rất biết ơn anh đã đổ lỗi để cô ấy tự tử cho tôi, - Havel nói.
- Hãy nhìn nhận chính xác thêm một chút nào, - bác sĩ trưởng bác lại, - câu chuyện đang nói quả là không phải về tự tử, mà là về một cuộc biểu tình tự tử được diễn sao cho tránh được thảm họa. Bác sĩ thân mến ơi, nếu ai đó lởn vởn trong đầu đầu độc bằng khí gaz thì trước tiên người đó phải khóa cửa lại. Và không chỉ điều đó không thôi, người đó phải cố bịt kín các khe hở lại để mùi khí gaz không bị phát hiện càng lâu càng tốt. Nhưng không phải Elisabeth nghĩ
đến cái chết
, mà cô ấy nghĩ đến anh.
Không phải chỉ mới có một tuần cô ấy vui sướng với ý nghĩ là cuối cùng buổi tối hôm nay được trực cùng với anh, và ngay từ đầu buổi chiều cô ấy đã không ngượng ngùng đổ xuống anh tất cả sự cuồng nhiệt của mình. Nhưng anh lại xử sự tàn nhẫn.Và anh càng tàn nhẫn bao nhiêu, cô ấy càng cuồng nhiệt bấy nhiêu, càng dùng đến các phương sách khiêu khích hơn: ba hoa nhảm nhí, nhảy múa, quyết định thoát y...
Anh thấy không, trong chuyện này thậm chí có cả điều gì đấy cảm động. Không biết thu hút cả tai lẫn mắt anh chú ý tới mình, cô ấy trông cậy vào khứu giác của anh và đã mở khí gaz. Nhưng trước khi mở khí gaz, cô ấy đã cởi quần áo. Biết là cơ thể mình tuyệt đẹp, cô ấy muốn ép buộc cả anh phải tin vào điều đó. Nhưng chỉ có điều hãy nhớ xem là cô ấy đã nói gì với chúng ta khi từ biệt: Giá mà các người biết. Các người không biết gì cả. Các người không biết gì cả. Và bây giờ anh đã biết tất cả: Elisabeth mặt không đẹp, nhưng cơ thể lại tuyệt đẹp. Chính anh cũng đã nhận ra điều này. Anh thấy đấy, cô ấy tính toán cũng không đến nỗi bộp chộp. Ai biết được là bây giờ, có thể, anh đã nuốt cả lời.
- Có thể lắm, - Havel nhún vai nói.
- Tôi không nghi ngờ điều đó đâu, sếp tổng kết.

Lý thuyết của Havel

- Tất cả những điều anh nói, sếp ạ, hoàn toàn có lý, nhưng ở đây còn có cả một tính sai: trong trò chơi này anh đánh giá quá cao vai trò của tôi. Vấn đề không phải ở tôi. Chính là tôi không phải là người duy nhất từ chối ngủ với Elisabeth. Với Elisabeth không ai muốn ngủ cả.
Khi anh hôm nay hỏi tôi là tại sao tôi không vơ lấy Elisabeth, tôi đã ba hoa đủ thứ nhảm nhí về vẻ đẹp của chủ ý và về tự do mà tôi muốn chiếm giữ. Nhưng tất cả những thứ đó không hơn những lời ba hoa rỗng tếch có mục đích che dấu sự thật, đối lập trực tiếp với tất cả những thứ đã nói, và hoàn toàn không lôi cuốn: tôi từ chối Elisabeth chỉ vì tôi không biết trở nên tự do. Giải thích thêm: không ngủ với Elisabeth trở thành một thứ mốt của tôi. Không ai ngủ với cô ấy, mà nếu như ai đó tình cờ ngủ lang với cô ấy, thì người đấy không bao giờ thú nhận về điều đó, bởi vì tất cả mọi người sẽ cười anh ta. Mốt là một thứ bạo chúa khủng khiếp, và tôi nô lệ tuân theo. Không nên quên rằng Elisabeth là một người phụ nữ tràn trề nhựa sống, và sự khinh mạn nói chung với cô ấy sẽ tước đoạt lý trí của cô ấy. Còn sự khinh mạn của tôi tuyệt nhiên đẩy cô ấy đến mức cùng cực, bởi vì mọi người đều biết là ai tôi cũng vơ lấy. Thế nhưng, chính lần này mốt đối với tôi tỏ ra quan trọng hơn lý trí của Elisabeth.
Và anh đúng đấy, sếp ạ: cô ấy biết là cô ấy có một cơ thể đẹp, và vì thế mà cô ấy cho rằng thái độ như thế đối với cô ấy hoàn toàn phi lý và không công bằng, và cô ấy chống đối lại khi có thể. Hãy nhớ lại xem, trong suốt cả buổi tối cô ấy đã không mệt mỏi biểu diễn cơ thể của mình. Khi kể về cô gái Thụy Điển trong quán bar thoát y vũ ở Viên, cô ấy vuốt ve vú mình và khẳng định là chúng đẹp hơn vú của cô gái Thụy Điển. Luôn thể anh nhớ lại xem: ngực và mông cô ấy trong buổi tối này lấp kín cả phòng như là một đám người biểu tình. Quả thật, sếp ạ, đấy đúng là một cuộc biểu tình!

Và màn thoát y vũ đó của cô ấy, anh nhớ lại mà xem, cô ấy đã bị nó cuốn hút như thế nào! Sếp ạ, đấy là màn thoát y vũ buồn nhất mà tôi đã có dịp được chứng kiến. Cô ấy say mê cởi quần áo, mà vẫn giữ nguyên cái vỏ ngoài đáng ghét của đồng phục y tá. Cô ấy cởi quần áo nhưng không thể cởi quần áo được. Và thậm chí cô ấy biết là không cởi quần áo cũng như đã cởi quần áo và mong muốn chia sẻ với chúng ta ước mơ cởi quần áo buồn bã và viển vông của mình. Sếp ạ, không, cô ấy đã không cởi quần áo, cô ấy hát về điều cởi quần áo, hát về nỗi không thể cởi quần áo, về nỗi không thể hiến thân, về nỗi không thể sống! Còn chúng ta thậm chí không muốn nghe cô ấy hết, chúng ta gục đầu và thờ ơ đưa mắt!

- Ô ô, anh chàng chơi gái lãng mạn! Anh thực sự tin là cô ấy muốn chết à? - sếp kêu Havel.
- Anh nhớ xem, - Havel nhận xét, - trong lúc nhảy cô ấy đã nói với tôi: Em vẫn còn sống! Em vẫn sống mà! Anh còn nhớ chứ? Kể từ phút đó, khi cô ấy bắt đầu nhảy, cô ấy biết là mình sẽ làm gì.

- Thế tại sao cô ấy lại muốn chết trần truồng? Anh giải thích điều đó thế nào?

- Cô ấy muốn bước vào vòng tay của cái chết như bước vào vòng tay của người tình. Vì thế cô ấy đã cởi quần áo, chải đầu, trang điểm ...

- Và vì thế mà cô ấy để cửa mở à! Xin anh đấy, đừng có tự ám thị mình là cô ấy thực sự đã muốn chết!

- Có thể là chính cô ấy cũng không biết chính xác mình muốn gì. Chẳng lẽ anh biết mình muốn gì sao? Ai trong chúng ta biết được điều đó? Cô ấy muốn - không muốn! Cô ấy hoàn toàn chân thành muốn chết và khi đó (cũng chân thành như thế) muốn lưu lại cái khoảnh khắc khi cô ấy đã được nửa đường dẫn đến cái chết, nhưng vẫn muốn cảm thấy giá trị hành động của chính mình. Anh hãy hiểu là cô ấy hoàn toàn không muốn để người ta thấy cô ấy đen ngoét, thối inh và dị dạng. Cô ấy muốn hiện ra trước chúng ta trong toàn bộ vẻ lộng lẫy của mình để cho thấy là cái cơ thể tuyệt đẹp và vô giá của cô ấy đang bơi đến vòng tay của cái chết để giao phối với nó. Cô ấy muốn để ngay trong giây phút đặc biệt đó chúng ta ghen tị với cái chết đang chiếm đoạt cái cơ thể đó và thèm muốn nó.

Lý thuyết của nữ bác sĩ

- Quý ngài thân mến,- nữ bác sĩ tham gia câu chuyện, sau khi nãy giờ vẫn giữ im lặng và chăm chú lắng nghe cả hai bác sĩ, - trong chừng mực là một người phụ nữ tôi có thể đánh giá là cả hai anh lý giải mọi thứ đều rất logic. Bản thân lý thuyết của các anh đều có lý lẽ xác đáng và chứng tỏ một hiểu biết cuộc sống sâu sắc. Thế nhưng chúng có một nhược điểm nhỏ: chúng không có lấy một tí sự thật. Elisabeth cũng không hề nghĩ tới chuyện tự tử. Không tự tử thật lẫn tự tử vờ. Không hề có tự tử nào.

Nữ bác sĩ tận hưởng hiệu ứng những lời nói của mình chừng một phút, sau đấy nói tiếp: - Quý ngài thân mến, ngay lập tức thấy rõ là các anh có lương tâm đen tối. Khi chúng ta quay về từ khoa nội, các anh cố len lén đi qua phòng Elisabeth. Các anh thậm chí không chợt liếc mắt vào đó. Nhưng riêng tôi xem xét kỹ phòng đó trong khi các anh hồi tỉnh Elisabeth. Trên bếp có một cái xoong. Elisabeth đun cà phê và ngủ thiếp đi. Nước sôi trào ra và làm tắt lửa.
Cả hai bác sĩ vội vàng theo nữ bác sĩ vào phòng y tá và thấy rõ là đúng là như vậy: trên bếp có một cái xoong nhỏ và đáy xoong còn sót lại một ít nước.
- Vậy thì nói cho tôi biết đi là tại sao cô ấy lại trần truồng? -bác sĩ trưởng ngạc nhiên hỏi.

- Anh nhìn đấy, - nữ bác sĩ nói và hất hàm chỉ về ba phía: ở sàn nhà dưới cửa sổ nằm một chiếc váy xanh nhạt, chiếc tủ thuốc trắng treo chiếc xu chiêng, còn phía đối diện trong góc lăn lóc chiếc xi líp trắng. - Elisabeth ném lung tung quần áo của mình khắp nơi; chắc là cô ấy muốn làm cho mình một màn thoát y vũ thực sự, màn thoát y vũ mà anh, sếp ạ, với sự cẩn thận cố hữu của mình đã ngăn cản.

Khi đã cởi hết, cô ấy, chắc là, đã cảm thấy mệt. Điều này đối với cô ấy hoàn toàn không đúng lúc, bởi vì cô ấy vẫn chưa từ bỏ hy vọng cho đêm nay. Cô ấy biết là chúng ta sẽ đi khỏi đó, và Havel sẽ còn lại một mình. Có thể vì thế mà cô ấy đã hỏi xin thuốc để tỉnh táo. Chính thế mà cô ấy đã quyết định pha thêm cà phê cho mình và đặt xoong nước lên bếp. Sau đó, ngắm cơ thể của mình, cô ấy hưng phấn. Ôi, quý ngài ơi, Elisabeth có một lợi thế so với các anh: cô ấy đã nhìn thấy cơ thể của mình, nhưng đã không nhìn thấy khuôn mặt của mình. Có nghĩa là cô ấy đã cảm thấy mình đẹp không chê vào đâu được. Điều này đã kích thích cô ấy đến nỗi cô ấy ra rời nằm trên đi văng. Nhưng giấc ngủ rõ ràng đã đến với cô ấy trước niềm cực khoái.

- Hoàn toàn có thể, - Havel nói. Bây giờ tôi nhớ lại là tôi đã đưa cho cô ấy thuốc ngủ.

- Đó là cung cách của anh, - nữ bác sĩ nói. - Còn điều gì anh chưa rõ nữa không?

- Còn đây, - Havel nói, - hãy nhớ lại những lời cô ấy đã nói: Em đã chết đâu! Em vẫn còn sống! Em vẫn sống mà! Và cả những lời cuối cùng - cô ấy phát âm chúng với vẻ thống thiết như thể vĩnh biệt chúng ta: Giá mà các người biết. Các người không biết gì. Các người không biết gì cả.
- Ôi, Havel, - nữ bác sĩ nói. - Cứ như là anh không biết
chín mươi chín phần trăm lời nói không hơn gì những thứ ba hoa lắm lời. Mà chẳng lẽ chính bản thân anh đa phần không ba hoa chỉ để không phải im lặng hay sao?
Các bác sĩ tán gẫu thêm một chút, sau đó cả ba người ra khỏi tòa nhà; sếp và nữ bác sĩ bắt tay Havel và đi xa dần.


Trong không khí buổi đêm bay lơ lửng hương thơm

Cuối cùng Fleischman ra đến con đường ngoại ô nơi anh sống với cha mẹ trong một ngôi nhà nhỏ biệt lập có vườn cây bao quanh. Anh mở cổng, nhưng chưa đi tiếp vào nhà, mà ngồi xuống ghế băng, trên đó treo lơ lửng những bông hồng được mẹ anh chăm sóc cẩn thận.
Trong đêm bay lơ lửng hương thơm của những bông hoa, và những từ "có lỗi", "ích kỷ", "được yêu", "cái chết" bốc lên trong ngực Fleischman và làm căng nó lên với một khoan khoái phấn khích; anh cảm thấy vai mình mọc ra đôi cánh.
Trong cao trào đa sầu say đắm anh hiểu là mình được yêu hơn bao giờ hết. Sự thực cũng đã có vài người phụ nữ biểu lộ tình ý đối với anh, nhưng bây giờ anh có thể lạnh lùng và tỉnh táo tự hỏi mình: liệu bao giờ đó cũng là tình yêu? liệu đôi khi anh đã không đắm mình trong ảo tưởng? liệu anh đã không đoán ra điều gì đã thực sự xảy ra? Lấy ví dụ Klara: liệu cô ấy có tính toán hơn cả yêu đương? liệu căn hộ mà anh kiếm cho cô ấy không cuốn hút cô ấy hơn chính bản thân anh? So với hành vi của Elisabeth mọi thứ đều bị lu mờ.
Trong không khí bay lơ lửng những từ kỳ vĩ , và Fleischman tự nhủ rằng tình yêu chỉ có một tiêu chí và tiêu chí đó - cái chết. Cái chết làm lễ đăng quang tình yêu thực sự và chỉ tình yêu được đăng quang bằng cái chết mới là tình yêu thực sự.
Trong không khí bay lơ lửng hương thơm và Flieschman tự hỏi: liệu có ai đó yêu anh như người phụ nữ xấu xí đó? Nhưng vẻ đẹp hay xấu xí có là gì so với tình yêu? Vẻ xấu xí của một khuôn mặt có là gì so với tình cảm mà trong sự cao cả của nó phản chiếu chính tuyệt đối?
(Tuyệt đối? Đúng. Chính Fleischman cũng chỉ là một cậu bé mà mới đây vừa bị ném vào thế giới không chắc chắn của người lớn. Dù lòng đam mê con gái của anh có mạnh mẽ thế nào chăng nữa thì trước hết anh tìm kiếm vòng tay ôm siết an ủi, vô cùng và vô tận, mà đã cứu anh khỏi tính tương đối quỷ sứ của thế giới vừa mới lộ ra.)



MÀN BỐN

Nữ bác sĩ quay trở lại

Bác sĩ Havel nằm trên đivăng được một lúc, phủ lên người một tấm khăn choàng mềm bằng len, thì nghe thấy tiếng gõ vào cửa sổ. Ông nhìn thấy khuôn mặt nữ bác sĩ được ánh trăng chiếu sáng. Mở cửa sổ ông hỏi:
- Có chuyện gì thế?
- Cho tôi vào đã, - nữ bác sĩ nói và đi vội tới cửa.

Havel cài khuy áo sơ mi, và thở dài ra khỏi phòng.
Khi ông mở cửa tòa nhà, nữ bác sĩ không một lời giải thích cần thiết, len lén vào phòng trực, và chỉ khi yên vị ở đó trong chiếc ghế phôtơi trước mặt Havel mới bắt đầu giải thích là cô tới đây do không thể quay về nhà và cảm thấy bồn chồn, mà đằng nào thì cũng không ngủ được; và bây giờ cô bảo Havel chuyện dóc thêm một chút nữa với cô, để giúp cô trấn tĩnh lại.
Havel không tin một lời nào mà cô nói, và đã hàm dưỡng tồi (hay thiếu thận trọng) đến nỗi đã để cảm xúc của mình ngay lập tức phản ánh trên khuôn mặt.
Vì thế nữ bác sĩ nói: - Anh, tất nhiên, không tin tôi bởi vì anh tin chắc là tôi tới đây chỉ để ngủ với anh.
Havel phác một cử chỉ phản đối, nhưng cô tiếp tục: Anh là một Don Juan quá tự tin. Đương nhiên. Chỉ cần một người phụ nữ nhìn thấy anh, cô ta đã không thể nghĩ điều gì khác được. Còn anh chẳng thay đổi gì hết, với cái vẻ buồn chán và đau khổ làm tròn cái định mệnh buồn tẻ của mình.
Bác sĩ lại phác một cử chỉ phản đối, nhưng nữ bác sĩ, châm một điếu thuốc và nhả khói, không cho mình dừng lời: Don Juan khốn khổ ơi, đừng sợ gì hết. Tôi đến đây không phải để thắt cổ anh. Anh hoàn toàn không như cái chết. Tất cả đó chỉ là những lời chua ngoa của ông sếp thân mến của chúng ta thôi. Anh không thể ai cũng vơ lấy dù chỉ do là không phải tất cả phụ nữ để cho anh vơ lấy họ. Đối với tôi, tôi thề là: tôi tuyệt đối miễn nhiễm anh.
- Cô đến đây chỉ để thông báo cho tôi về điều đó à?

- Cứ giả sử như vậy đi. Tôi đến đây để an ủi anh và nói với anh rằng anh hoàn toàn không như cái chết. Và rằng tôi không để cho anh vơ lấy tôi đâu


Đạo đức của Havel

- Cô thông minh thật, - Havel nói. - Thật dễ chịu khi được nghe là cô không chỉ không để cho tôi vơ lấy cô, mà còn đến đây để nói về điều đó nữa. Tôi hoàn toàn không như cái chết. Tôi quả thật không chỉ không vơ lấy Elisabeth, mà còn không vơ lấy cả cô.
- Thế a! - nữ bác sĩ ngạc nhiên.
- Nhưng chính là tôi tuyệt nhiên không muốn nói rằng tôi không thích cô. Ngược lại thì đúng hơn.
- Có nghĩa là thế à, - nữ bác sĩ nói.
- Đúng. Tôi thích cô, thậm chí rất thích.
- Thế thì tại sao anh lại không vơ lấy tôi? Hay là bởi vì tôi không thắt cổ anh?
- Không phải, tôi nghĩ là điều đó không có tí ti liên quan gì, - Havel nói.
- Thế điều gì có liên quan?
- Cô là nhân tình của sếp.
- Thế thì sao?
- Sếp ghen cô. Anh ấy đau lòng mất.
- Anh cũng có nguyên tắc đạo đức à? - nữ bác sĩ cười hỏi lại.

- Cô thấy không, - Havel trả lời, - tôi cũng có biết bao dan díu với phụ nữ trong đời, đến nỗi tôi học được cách quý trọng hết sức cao quý tình bạn giữa những người đàn ông. Những quan hệ đó, không bị hoen ố bởi chứng ngu xuẩn của dục tình và là thực chất giá trị duy nhất mà tôi biết được trong đời.
- Anh coi sếp là một người bạn của mình à?

- Sếp đã làm rất nhiều điều cho tôi.

- Cho tôi hiển nhiên còn nhiều hơn, - nữ bác sĩ giải thích thêm.
- Cũng có thể, - Havel nói. - nhưng câu chuyện đang nói không phải về chuyện hàm ơn. Đơn giản tôi yêu quý anh ấy. Một tay tuyệt vời. Và ông ấy gắn bó với cô. Nếu như tôi cố giành lấy cô, tôi sẽ cho mình là một tên đê tiện.


Bôi nhọ lên giám đốc


- Tôi không ngờ, - nữ bác sĩ nói, - là chính từ miệng anh tôi được nghe lời ca tụng nhiệt tình về tình bạn vinh quang như thế. Anh hiện ra trước mắt tôi, bác sĩ ạ, trong ánh quang hoàn toàn mới và bất ngờ. Anh, trái hẳn với mọi mong đợi, khám phá ra không chỉ khiếu tình cảm, mà còn hướng nó (và điều này còn cảm động hơn nữa) đến con người hói đầu, bạc phơ, già nua, người mà chỉ đáng chú ý ở tính khôi hài của mình. Anh hôm nay có để ý tới anh ấy không? Anh ấy không mệt mỏi khoe mình thế nào? Toàn thời gian anh ấy cố gắng chứng tỏ thứ gì đấy mà chẳng có ai tin
Thứ nhất, anh ấy mong muốn chứng tỏ sự sắc sảo của mình. Anh có nhận thấy không? Anh ấy không ngừng ba hoa, làm vui cả hội, buông lời điệu nghệ kiểu "bác sĩ Havel như cái chết", nghĩ ra nghịch lý về hôn nhân hạnh phúc (cứ như tôi chưa nghe thấy nó đã hàng trăm lần!), cố tìm cách chơi Fleischman một vố (cứ như điều đó đòi hỏi trí tuệ sắc sảo!)
Thứ hai, anh ấy cố gắng chứng tỏ thiện cảm với mọi người. Trên thực tế, anh ấy căm ghét bất cứ ai còn tóc trên đầu. Nhưng anh ấy lại cố làm ra vẻ mình hơn họ. Anh ấy phỉnh phờ anh, phỉnh phờ tôi, dịu dàng với Elisabeth như một người cha, và thêm nữa đánh lừa Fleischman một cách cẩn trọng khiến cho cậu chàng chẳng đoán ra được gì.
Và thứ ba, và là điều quan trọng nhất, anh ấy muốn chứng tỏ mình là một con người siêu đẳng. Anh ấy cố gắng một cách tuyệt vọng che dấu vẻ ngoài hiện nay của mình bằng cái vẻ ngoài trước kia, cái vẻ ngoài mà, ôi, đã từ lâu đã hoàn toàn không còn nữa. Anh, tất nhiên, đã thấy anh ấy khôn khéo thế nào lén kể cho chúng ta câu chuyện cô nàng lang chạ từ chối anh ấy, vả lại chỉ với một mục đích duy nhất: gợi nhớ lại vẻ ngoài mạnh mẽ của mình trong những tháng năm quá khứ và che dấu cái đầu hói đáng buồn của mình.


Bảo vệ bác sĩ trưởng

- Tất cả những gì cô nói, quý bà ạ, đều không xa sự thật lắm, - Havel trả lời. Thế nhưng tất cả những điều đó lại cho tôi thêm một lý do nữa để yêu quý sếp, bởi vì tất cả những điều đó làm tôi cảm động hơn là cô nghĩ đấy. Liệu tôi có cần phải cười cợt cái đầu hói mà nó sẽ chẳng bỏ qua cho tôi? Liệu tôi có cần phải cười cợt những mong muốn bướng bỉnh của sếp là trở thành một người khác với chính mình?
Khi già con người hoặc an phận với mình là ai, với những tàn dư đáng buồn đó của chính mình, hoặc không an phận, nhưng nếu không an phận thì phải làm thế nào đây? Anh ấy chẳng còn cách nào khác ngoài việc làm ra vẻ là anh ấy khác với chính mình. Anh ấy chẳng còn cách nào khác ngoài việc bằng sự giả dối cần mẫn tạo ra ấn tượng của cái đã không còn nữa, cái đã mất hoàn toàn; nghĩ ra, tỏ ra và trưng ra tâm trạng vui vẻ, yêu đời, thân tình của mình. Phục hồi lại cái vẻ ngoài trông còn trẻ của mình, cố gắng hòa nhập với nó, tự đánh tráo nó với vẻ ngoài hiện nay. Trong vở hài kịch mà sếp trình diễn tôi nhìn thấy chính bản thân mình, chính cái tương lai của chính mình. Tất nhiên, nếu như tôi có đủ sức lực để không ngoan ngoãn cam phận thì nhất định đó là điều độc địa khủng khiếp hơn cả diễn cái vở hài kịch buồn bã đó.

Cô, có lẽ, hiểu rất rõ sếp. Nhưng tôi lại yêu quý anh ấy hơn thế, và không bao giờ có thể giáng cho anh ấy một đòn, từ đó suy ra là tôi không bao giờ có thể dan díu được với cô.

Câu trả lời của nữ bác sĩ


- Đồng nghiệp thân mến ơi, - nữ bác sĩ cướp lời, - giữa chúng ta có ít bất đồng hơn là anh tưởng đấy. Dầu sao tôi cũng yêu quý anh ấy. Dầu sao tôi cũng thương anh ấy không kém hơn anh, và sự biết ơn của tôi chắc phải hàng trăm lần hơn của anh. Nếu không có sự giúp đỡ của anh ấy tôi không bao giờ có vị trí tuyệt vời này. (Anh biết điều đó, như tất cả mọi người biết, hơn nữa lại rất rõ!) Anh nghĩ là tôi xỏ mũi anh ấy, là bội tình anh ấy à? Là tôi có những tình nhân khác à? Người ta sẽ khoái trá thế nào khi mách anh ấy về điều đó! Tôi không muốn gây ác cho anh ấy, cho cả tôi, và vì vậy tôi bị gò bó hơn nhiều là anh tưởng đấy. Tôi tuyệt đối không tự do trong các hành động của mình. Tôi mừng là chúng ta cuối cùng đã hiểu nhau. Vì vậy anh là con người duy nhất mà tôi có thể cho phép mình phản bội sếp. Anh quả là yêu quý sếp và không bao giờ gây nỗi đau cho anh ấy. Anh tế nhị vô cùng. Tôi có thể trông cậy anh. Với anh tôi có thể đắm mình trong tình yêu. - cô nói và ngồi lên đầu gối Havel và bắt đầu cởi cúc áo anh.


Bác sĩ Havel đã làm gì?

Ô, có đáng hỏi hay không…


MÀN NĂM

Trong cơn tình cảm cao quý

Sau đêm là đến sáng và Fleischman đi ra vườn để hái một bó hoa hồng. Sau đó anh lên tàu điện và đi đến bệnh viện.

Elisabeth nằm trong một phòng riêng ở khoa nội. Fleischman ngồi xuống giường cô, đặt bó hoa lên bàn ngủ và cầm tay cô để bắt mạch.
- Nào cô thấy đỡ chưa? - anh hỏi.

- À đỡ rồi, - Elisabeth trả lời.

Và Fleischman cất giọng đầy tình cảm: - Không được làm những thứ ngu ngốc như thế, cô bé con ạ.

- Tất nhiên, - Elisabeth trả lời, - nhưng tôi chỉ ngủ thiếp thôi mà. Tôi đun nước pha cà phê thì ngủ thiếp đi mất như một con ngốc.
Lặng người vì ngạc nhiên, Fleischman không rời khỏi mắt Elisabeth, vì tình cảm cao quý như thế anh không hề chờ đợi từ cô: Elisabeth không muốn đè nặng lên cuộc đời của anh bằng cắn rứt lương tâm, cô không muốn đè nặng lên tình yêu của mình, và từ chối tình yêu đó!

Anh vuốt ve má cô, và với tình cảm phấn chấn anh bắt đầu gọi cô bằng em: - Anh biết tất cả rồi. Em không cần phải dối anh đâu. Nhưng anh cũng cám ơn em vì cả lời nói dối đó.
Anh hiểu là những tình cảm cao quý như thế, hết mình và thủy chung, anh không thể tìm thấy ở một người đàn bà nào khác, và ôm lấy anh một ước muốn không nén được, ước muốn xả theo cơn mê cuồng, và hỏi cô làm vợ. Vào giây phút cuối anh, thật ra, đã kìm được mình khỏi bước hết sức bồng bột (hãy còn có thừa thời gian để cầu hôn cô) và chỉ nói những lời sau:
- Elisabeth, Elisabeth yêu quý, cô bé con của anh, những bông hồng này anh mang đến cho em.

Elisabeth kinh ngạc nhìn chằm chằm Fleischman và hỏi: “Cho em?”

- Đúng, cho em. Bởi vì anh hạnh phúc được ở đây với em. Anh hạnh phúc là em nói chung có mặt ở thế giói này, Elisabeth ạ. Chắc chắn, anh yêu em. Chắc chắn, anh rất yêu em. Nhưng vì thế mà, chắc chắn, sẽ tốt hơn nếu chúng ta cứ giữ mọi thứ như cũ. Chắc chắn, một người đàn ông và một người đàn bà sẽ gần nhau hơn, khi họ không sống cùng nhau, mà đơn giản chỉ biết về nhau những gì họ có, và biết ơn nhau vì những gì họ có và cả những gì họ biết về nhau. Và đối với họ thế là đủ để hạnh phúc rồi. Cám ơn em, Elisabeth, cám ơn những gì em có.

Những lời của Fleischman như thế đâm ra đối với Elisabeth là một điều bí ẩn, nhưng khuôn mặt cô tỏ ra sung sướng, nở một nụ cười hơi ngớ ngẩn, chan chứa hạnh phúc mơ hồ và hoài vọng mơ màng.
Fleischman đứng lên, nắm nắm vai Elisabeth (dấu hiệu một tình yêu ngấm ngầm và dè dặt), quay lại và đi ra.

Không tin tưởng liên tục

- Cô đồng nghiệp quyến rũ của chúng ta, người hôm nay dễ dàng ngời ngời tuổi trẻ, chắc là, đã đưa ra lời giải thích đúng đắn cho tất cả mọi việc đã xảy ra, - bác sĩ trưởng nói với nữ bác sĩ và Havel, khi cả ba người lại gặp nhau ở khoa. - Elisabeth pha cà phê và ngủ thiếp đi mất. Dù thế nào đi nữa, chính cô ấy khẳng định như vậy.
- Đấy, các anh thấy chưa, - nữ bác sĩ nói.
- Tôi chẳng thấy gì cả, - bác sĩ trưởng không đồng ý. Quả là, cuối cùng thì không ai biết chuyện đã xảy ra thế nào. Có thể, cái xoong đã ở trên đèn cầy trước mọi việc. Nếu Elisabeth muốn mở khí gaz thì cô ấy bỏ nó ra để làm gì?
- Nhưng đó chính là lời giải thích của chính cô ấy cơ mà! - nữ bác sĩ không đồng ý.

- Sau khi cô ấy biểu diễn cho chúng ta và làm cho chúng ta hoảng sợ phát khiếp, vì sao cô ấy rút cục không đổ tất cả cho cái xoong? Đừng quên là tự tử ở chỗ chúng ta bị bắt buộc phải chữa bệnh ở trại điên. Ai muốn rơi vào đó chứ?
- Anh muốn mắc vào những vụ tử tự à, sếp? - nữ bác sĩ nói.

Nhưng bác sĩ trưởng cười và nói: - Tôi muốn để Havel phải một lần bị lương tâm cắn rứt.


Sám hối của Havel

Trong câu nói mà bác sĩ trưởng ném ra, lương tâm đen tối của Havel nhận ra lời trách cứ được mã hóa, ngấm ngầm gửi cho ông, và ông nói: - Sếp đúng đấy. Hoàn toàn không nhất thiết đấy là một ý định tự tử, nhưng mà ai biết được, có thể, nó là như vậy. Tuy vậy, thành thực mà nói, tôi không trách cứ Elisabeth về điều đó. Nói cho tôi đi, có chăng ở cuộc đời này có một giá trị như thế khiến cho một cuộc tự tử về nguyên tắc không thể chấp nhận được! Tình yêu ư? Hay là tình bạn? Tôi đảm bảo là tình bạn cũng mong manh như tình yêu, và trên nó chẳng gì xây dựng được. Hay, có thể, tính tự ái chăng? Ôi giá mà là nó! Sếp ơi, - Havel nói gần như say sưa và nghe như là sám hối, - thề với anh, sếp ạ, tôi hoàn toàn không hề yêu bản thân mình.

- Quý ngài thân mến ơi, - nữ bác sĩ mỉm cười nói, - nếu như điều đó làm cuộc đời của các anh tuyệt vời và cứu rỗi tâm hồn của các anh thì chúng ta hãy dừng lại ở điểm là Elisabeth đã thực sự muốn kết liễu bản thân mình. Các anh đồng ý chứ?


Happy end (Kết thúc có hậu)

- Nhảm nhí, - bác sĩ trưởng xua tay nói, - chúng ta dừng lại ở điểm đó vậy. Anh, Havel ạ, xúc phạm bầu không khí buổi sáng tuyệt vời bằng những lời của mình! Tôi già hơn anh mười năm tuổi đấy. Vận đen bám theo tôi, bởi vì tôi sống trong một cuộc hôn nhân hạnh phúc, và không bao giờ có thể ly hôn được. Và tôi có một tình yêu bất hạnh, bởi vì người phụ nữ mà tôi yêu, chà, lại là người đàn bà này. Nhưng dù sao đi nữa, tôi thích cuộc đời này, kẻ láu lỉnh, anh làm sao!
- Tuyệt vời, tuyệt vời, - nữ bác sĩ với vẻ dịu dàng hiếm thấy nói với bác sĩ trưởng và cầm lấy tay ông. - Cả tôi cũng thích cuộc đời này!
Đúng lúc đó Fleischman nhập với nhóm ba bác sĩ và nói: - Tôi vừa ở chỗ Elisabeth. Đấy là một người phụ nữ làm xúc động mạnh. Cô ấy không đổ lỗi cho ai hết. Cô ấy nhận hết về mình.
- Đấy, anh thấy chưa, - bác sĩ trưởng cười. - Bây giờ Havel sẽ nhắc tất cả chúng ta tự tử!
- Hoàn toàn có thể lắm, - nữ bác sĩ nói và lại gần cửa sổ. - Hôm nay sẽ lại là một ngày tuyệt vời. Ngoài sân trời xanh quá. Fleischman, anh nói gì về điều này đi?
Vài phút trước Fleischman còn hơi tự trách mình là đã hành động láu lỉnh, lẩn tránh bằng bó hoa hồng và hai ba câu có cánh, nhưng giờ đây anh vui mừng khôn xiết là đã không xử sự xốc nổi. Anh nhận thấy trong lời nói của nữ bác sĩ có một tín hiệu và hiểu nó rõ ràng. Sợi dây phiêu lưu hồi phục lại ở đúng chỗ mà ngày hôm qua đứt đoạn, khi khí gaz cản trở cuộc hẹn hò của anh với nữ bác sĩ. Fleischman không ngăn cản được mình không mỉm cười với nữ bác sĩ ngay trước con mắt của ông sếp ghen tuông.

Như vậy, câu chuyện tiếp tục ngay ở chính khoảnh khắc mà ngày hôm qua dừng lại, nhưng Fleischman dù sao đi nữa cảm thấy là anh quay lại nó với sự trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Anh đã trải qua một tình yêu vĩ đại, như cái chết. Trong ngực anh trào dâng một đợt sóng, và đợt sóng này tuyệt vời nhất và mạnh mẽ nhất trong các đợt sóng mà anh từng có dịp trải qua từ trước đến nay. Bởi vì điều làm anh phấn chấn một cách thích thú là chính cái chết; cái chết, được tặng cho anh, một cái chết phúc khánh và ban đầy sức sống.




Milan Kundera: Hội ẩm [1]

HỘI ẨM
Milan Kundera


LND: Truyện ngắn này là truyện Symposium của Milan Kundera trong tập Những mối tình nực cười và đóng vai trò bản lề trong tập truyện có kết cấu 7 phần. Trong tập Nghệ thuật tiểu thuyết, phần Trò chuyện về nghệ thuật kết cấu, Kundera cho biết là tên của truyện ngắn này nhại theo tác phẩm Symposium của Plato, viết về những cuộc bàn cãi về tình yêu. Giống như Symposium của Plato, truyện ngắn cũng có kết cấu gồm 5 màn.

Bản dịch dưới đây được dịch từ bản dịch tiếng Nga từ nguyên bản tiếng Czech của N. Shulgina, NXB Azbuka.

Đông A

MÀN MỘT

Phòng trực

Phòng trực (của một khoa nào đó của một bệnh viện nào đó của một thành phố nào đó) tập hợp năm nhân vật và đan kết các hành động và lời nói của họ thành một câu chuyện lố bịch, nhưng cũng không kém phần hấp dẫn. Bây giờ trong phòng có bác sĩ Havel và cô y tá Elisabeth (cả hai trực đêm), nhưng ở đó có cả những bác sĩ khác (với một cái cớ vớ vẩn nào đó họ ghé vào đó ngồi với những người trực và lai rai với họ vài chai rượu mang đến): bác sĩ trưởng hói đầu ở khoa đó và một nữ bác sĩ xinh xắn trạc ba mươi tuổi ở khoa khác mà cả bệnh viện đều biết là cô ta ngủ với sếp.
(Bác sĩ trưởng dĩ nhiên đã lấy vợ và vừa thốt ra câu nói ưa thích của mình, câu nói hẳn chứng tỏ không chỉ sự hóm hỉnh mà còn cả dụng ý của ông: “Các bạn đồng nghiệp thân mến, bất hạnh lớn hơn một cuộc hôn nhân hạnh phúc là điều không có thể bởi vì các bạn chẳng có một mảy may hy vọng ly dị nào hết.”)

Ngoài bốn nhân vật đã kể, ở đây còn có một người thứ năm, nhưng thật ra, anh ta không có ở đây, vì là người trẻ nhất nên người ta sai anh đi kiếm một chai rượu mới. Ở đây còn có cái cửa sổ, đáng chú ý ở chỗ nó mở toang ra và để ánh trăng cùng với hương thơm của mùa hè ấm áp từ mảnh vườn sẫm tối không ngừng tuôn vào. Và cuối cùng, ở đây ngự trị tâm trạng vui vẻ xuất hiện trong cuộc chuyện dóc thú vị của tất cả mọi người có mặt và đặc biệt là bác sĩ trưởng người tự phụ chiều theo những lời bông đùa của chính mình.
Thế nhưng khi dần dần khuya (và chính lúc đó, thực chất câu chuyện của chúng ta mới bắt đầu), một sự căng thẳng rõ rệt bắt đầu lộ ra: Elisabeth uống nhiều hơn mức độ một cô y tá trực đêm được phép, và thêm vào đó, cô bắt đầu ưỡn ẹo khiêu khích bác sĩ Havel làm phát khiếp ông và bắt buộc ông phải đáp lại cô gay gắt.

Lời răn dạy của bác sĩ Havel

- Elisabeth yêu quí, tôi không hiểu nổi cô. Ngày ngày cô bới lộn những vết thương mưng mủ, tiêm vào những cái mông già nua nhăn nheo, thụt rửa, đổ bô. Số phận đã cho cô cái cơ hội đáng ghen tị là nắm bắt được cái thể xác con người ở tất cả vẻ phù phiếm siêu hình của nó. Nhưng sức sống của cô lại không chịu nghe theo lý trí. Khao khát bướng bỉnh của cô được trở thành một cơ thể và chỉ là một cơ thể thôi chẳng gì phá nổi. Đôi bầu vú của cô đàn ông thậm chí đứng cách năm mét đã cảm thấy! Tôi chóng mặt khi nhìn những đường xoáy trôn ốc bất tận mà đôi mông không mệt mỏi của cô tạo ra trong bước đi. Tránh xa tôi đi! Vú cô có ở khắp mọi nơi như Chúa ấy! Cô phải đi tiêm theo quy định mười phút trước đây rồi đấy!”

Bác sĩ Havel giống như cái chết, ai ông cũng vơ lấy

Khi y tá Elisabeth (rõ ràng bực mình) tuyệt vọng ra khỏi phòng trực để đi tiêm hai cái mông già nua, bác sĩ trưởng hỏi
-Lạ thật, này Havel, tại sao anh cứ ngoan cố đẩy cô Elisabeth khốn khổ đó ra xa không?
Bác sĩ Havel nốc một ngụm rượu rồi trả lời: “Thưa sếp, đừng trách tôi. Nguyên nhân hoàn toàn không phải là vì cô ta xấu quá hay không còn trẻ mấy nữa. Tin tôi đi, Tôi từng có những người đàn bà xấu xí và già hơn cô ta nhiều.”
-Hẳn là thế, người ta bàn tán về anh là anh giống như cái chết ấy: ai anh cũng vơ lấy. Nhưng nếu như ai anh cũng vơ lấy thì tại sao anh lại không vơ cô Elisabeth nhỉ?
-Nguyên nhân, chắc là ở chỗ, -Havel nói,- cô ấy thể hiện ham muốn của mình một cách thái quá đến mức điều đó giống như một mệnh lệnh. Anh quả quyết là trong cư xử với phụ nữ tôi giống như cái chết. Thế nhưng cả cái chết cũng không chịu để người ta ra lệnh cho nó.

Thành tích vĩ đại nhất của bác sĩ trưởng

-Chắc là tôi hiểu anh, - bác sĩ trưởng nói - Những năm trước kia tôi quen một cô gái ngủ với bất kỳ ai rớt tới, và vì cô ta xinh đẹp, nên tôi quyết định phải chiếm được cô ta. Và anh hãy tự tưởng tượng xem, cô ta từ chối tôi! Cô ta ngủ với đồng nghiệp của tôi, với lái xe, với thợ đốt lò, đầu bếp, thậm chí với cả phu chở xác, nhưng chỉ không ngủ với tôi. Anh có tưởng tượng được không?
-Chắc hẳn rồi, - nữ bác sĩ trả lời.
-Thế nhưng cô nên biết, - bác sĩ trưởng sôi nổi, ở chỗ đông người ông xưng hô hình thức với nhân tình của mình
, - thời đó cũng đã được vài năm sau khi tôi tốt nghiệp đại học và đã trở nên sừng sỏ trong công việc của mình. Tôi đã tin là có thể chiếm được tất cả các phụ nữ, và chứng minh được điều đó bằng những ví dụ với nhiều phụ nữ khó chiếm hơn nhiều. Mà đấy, với cô gái có vẻ dễ chiếm như thế tôi phải chịu thất bại hoàn toàn.
- Tôi nghĩ là tôi biết anh rõ, nên hẳn là anh có lý thuyết của mình cho điều đó, - bác sĩ Havel nói.
- Anh đoán đúng đấy, - bác sĩ trưởng trả lời. - Dục tình không hoàn toàn chỉ là ham muốn cơ thể, mà trong cùng một chừng mực là cả mơ ước háo danh nữa. Một người tình mà anh đã trải qua, quý trọng và yêu anh, sẽ trở thành tấm gương của anh, là thước đo giá trị và tầm quan trọng của anh. Trong dục tình chúng ta tìm kiếm hình ảnh của tầm quan trọng và giá trị của chính mình. Thế nhưng trên bình diện này cô nàng lang chạ của tôi có những khó khăn. Cô ta ngủ với mọi người tuỳ ý, thành ra có rất nhiều những tấm gương đó và chúng đem lại hình ảnh quá lờ mờ và lắm vẻ. Hơn nữa, khi anh ngủ với mọi người liên tiếp, anh không còn tin là một thứ tầm thường như giao hợp lại có thể tìm được giá trị đích thực cho anh. Và khi đó ý nghĩa thực sự của háo danh dục tình mà anh cố tìm kiếm nằm ở mặt ngược lại. Để nhận ra mức độ phẩm giá của mình, đối với cô nàng lang chạ, người có thể giúp cô ta chỉ có thể là người đã cố gắng chiếm đoạt cô ta nhưng lại bị chính cô ta từ chối. Và do cô ta muốn trong đôi mắt của chính mình nom thấy mình là người tuyệt vời nhất và đẹp nhất, nên tất nhiên cô ta tỏ ra vô cùng nghiêm khắc và đòi hỏi cao khi phải lựa chọn con người duy nhất mà cô ta có thể tôn thờ bằng sự từ chối của chính mình. Kết cục khi cô ta chọn tôi, tôi hiểu cô ta đã giành cho tôi một vinh dự đặc biệt, và cho đến giờ tôi vẫn coi đó là thành tích dục tình vĩ đại nhất của mình.
- Anh có khả năng kinh ngạc là biến nước thành rượu đấy, - nữ bác sĩ nói.
- Cô thấy bị xúc phạm vì tôi không coi cô là thành tích vĩ đại nhất của tôi à? - bác sĩ trưởng hỏi. - Nhưng mà phải hiểu tôi chứ. Cho dù cô đúng là một người phụ nữ phẩm hạnh thế nào đi nữa, thì tôi đối với cô (ồ, cô thậm chí không hình dung được là điều đó làm tôi buồn đến mức nào) không phải là người đàn ông đầu tiên, cũng không phải là người đàn ông cuối cùng, trong khi đấy đối với cô nàng lang chạ đó tôi đích thị là người duy nhất. Tin tôi đi, cô ta không quên tôi đâu, và ngay cả cho đến nay với nỗi buồn, nhớ lại là đã từ chối tôi. Tuy nhiên, tôi kể chuyện này chỉ để thấy có sự tương tự giữa cô ta và thái độ không mong muốn dan díu của Havel đối với Elisabeth.

Ca tụng tự do

- Anh cần phải biết, sếp ơi, - Havel rú lên, - anh không định nói là tôi cố tìm ở Elisabeth hình ảnh giá trị con người của mình đấy chứ.
- Cố nhiên là không! - nữ bác sĩ nhận xét châm chọc. - Anh đã giải thích tất cả cho chúng tôi rồi. Thái độ khiêu khích của Elisabeth được anh tiếp nhận giống như một mệnh lệnh, mà anh cố giữ cái ảo tưởng là tự mình lựa chọn đàn bà.
- Chúng ta đang nói chuyện thẳng thắn, nếu thế thì tôi thừa nhận, thưa quý bà, còn khuya mới như vậy, - Havel lên tiếng, vẻ đăm chiêu. - Khi tôi nói là thái độ khiêu khích của Elisabeth làm phát khiếp tôi là tôi chỉ thử tìm một cớ khoái thác hóm hỉnh. Thực ra tôi từng dan díu với những người phụ nữ còn táo tợn hơn cô ta, và sự táo tợn khiêu khích đấy hoàn toàn thuận tiện cho tôi, vì điều đó càng nhanh nên chuyện.
- Thế thì quỷ thật, tại sao anh từ chối Elisabeth? - bác sĩ trưởng kêu lên.
- Sếp ơi, câu hỏi của anh không đến nỗi phi lý như lúc đầu tôi tưởng đâu, tôi thấy không đơn giản trả lời nó chút nào. Nói thẳng ra, tôi cũng không tự mình biết tại sao tôi từ chối Elisabeth. Tôi từng có những người đàn bà xấu hơn, già hơn và trâng tráo hơn nhiều. Từ đó suy ra là tôi nhất định phải vơ lấy cả Elisabeth. Bất cứ thống kê nào cũng tính ra điều đó. Tất cả các máy tính trên thế giới đều đưa ra thông tin như thế. Và có thể chính vì thế mà tôi không vơ lấy cô ta. Có thể, tôi muốn bác bỏ tính tất nhiên. Ngáng chân lẽ thường. Làm nổ tung sự tiên đoán của các quy luật thường hằng bằng sự thất thường của lựa chọn tự do.
- Nhưng tại sao anh lại chọn chính Elisabeth cho mục đích đó?
- Thì chính bởi vì nó vô thường. Nếu như ở đó có lẽ thường, thì người ta đã có thể tính ra trước và đoán trước được hành động của tôi. Chính trong sự vô thường đó có chính phần nhỏ tự do mà chúng ta được phép và không ngừng hướng theo để vươn tới, để cho trong thế giới của những quy luật cứng nhắc đó còn có một chút thất thường con người. Tự do muôn năm, các bạn đồng nghiệp thân mến! - Havel nói, và buồn bã giơ cốc lên để chạm.

Giới hạn của trách nhiệm

Vào đúng lúc này một chai rượu mới xuất hiện thu hút sự chú ý của mọi người có mặt. Đứng giữa cửa với chai rượu là chàng trai duyên dáng cao ngồng, sinh viên trường y Fleischman, đang thực tập ở khoa này. Anh đặt (một cách chậm chạp) cái chai lên bàn, tìm kiếm (thật lâu) cái mở chai, rồi đặt (chậm rãi) nó lên cổ chai, (không chút vội vã) vặn nó vào nút chai, và sau đó (một cách đăm chiêu) kéo cái nút ra. Các từ trong ngoặc đơn chỉ sự chậm rãi rõ ràng của Fleischman, cái chậm rãi chứng tỏ sự tự khán biếng nhác khoan thai hơn là sự vụng về, mà với nó anh sinh viên y khoa đang tập trung chăm chú nhìn đáy lòng mình, bỏ qua những chi tiết ít quan trọng của thế giới xung quanh.
- Tất cả những gì mà chúng ta vừa ba hoa hoàn toàn vớ vẩn, - bác sĩ Havel thốt lên. - Không phải tôi cự tuyệt Elisabeth, mà chính là cô ta cự tuyệt tôi. Thế đấy! Cô ta phát điên vì Fleischman.
- Vì tôi? - Fleischman đẩy cái chai sang bên, sải bước trong phòng, đem cái mở nút chai về chỗ cũ, quay lại cái bàn, rót rượu vào những cái cốc.
- Khá lắm, không nói gì cả! - cùng giọng với Havel, bác sĩ trưởng kêu lên để làm vui đồng nghiệp. - Ai cũng biết điều đó, chỉ trừ có cậu. Kể từ lúc cậu có mặt ở khoa này, với cô ấy đã xảy ra điều gì đó không tưởng tượng nổi. Như thế đã được hai tháng rồi đấy.
Fleischman ban cho bác sĩ trưởng cái nhìn thật lâu và nói: Thật sự tôi không biết gì cả. Rồi nói thêm: Ngoài ra chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi.
- Thế còn những bày tỏ tình cảm đầy cao quý của cậu? Những chuyện đôi lê về sự tôn trọng phụ nữ? - Havel hỏi, giả bộ tỏ ra thật nghiêm khắc. - Cậu làm Elisabeth đau khổ, mà cậu cứ tỉnh bơ?
- Tôi cảm thông với phụ nữ và không bao giờ có thể làm họ đau khổ một cách chủ ý, - Fleischman nói. - Nhưng những nỗi niềm mà tôi gây cho họ một cách vô thức, chẳng dính dáng gì tới tôi, bởi vì chúng ở ngoài tác động của tôi, do đó tôi không chịu trách nhiệm.
Elisabeth bước vào phòng. Rõ ràng cô đã quyết định là sáng suốt nhất quên đi những bực mình mà người ta đem đến cho cô và xử sự như không có gì xảy ra, và vì thế mà cô xử sự mất tự nhiên kỳ lạ. Bác sĩ trưởng dịch cho cô cái ghế đến gần bàn và rót rượu đầy cốc. - Uống đi nào, Elisabeth! Hãy quên đi mọi phiền muộn!
- Tất nhiên! - Elisabeth nói, nở nụ cười lớn với bác sĩ trưởng và uống cạn cốc rượu.
Bác sĩ trưởng lại hướng về phía Fleischman: - Nếu người ta chỉ phải chịu trách nhiệm về những gì mình ý thức được, thì những thằng điên sẽ được tha thứ mọi lỗi lầm ngay từ đầu. Thế nhưng, Fleischman thân mến, con người có trách nhiệm phải biết. Con người chịu trách nhiệm vì những điều không biết của mình. Không biết là tội lỗi. Và vì thế không có gì giải tội được cho cậu, và tôi tuyên bố là với phụ nữ cậu xử sự một cách thô bỉ, dù cậu phản đối điều đó thế nào đi nữa.

Ca tụng tình yêu kiểu Plato

- Cậu đã thuê được căn hộ đã hứa cho cô nương Klara chưa? - bác sĩ Havel tấn công Fleischman, ám chỉ cố gắng vô hiệu bố trí chỗ ở của Fleischman cho một cô gái trẻ (những người có mặt khá biết cô).
- Tạm thời thì chưa, nhưng chắc là sẽ được.
- Tiện thể, phải nói là Fleischman cư xử với phụ nữ rất ga lăng. Đồng nghiệp Fleischman không phỉnh phờ phụ nữ, - nữ bác sĩ xen vào câu chuyện, bảo vệ cậu sinh viên y khoa.
- Tôi không thể chịu được sự thô lỗ trong quan hệ với phụ nữ, bởi vì tôi cảm thấy thương họ, - Fleischman nhắc lại.
- Nhưng dù sao thì Klara cũng không nằm ngủ với cậu, - Elisabeth nói và cười phá lên rất sỗ sàng khiến bác sĩ trưởng thấy buộc phải tham gia vào câu chuyện:
- Nằm ngủ hay không nằm ngủ thì tuyệt đối cũng không quá quan trọng như cô tưởng đâu, Elisabeth ạ. Ai cũng biết là Abelard bị hoạn, thế nhưng điều đó không cản trở ông và Heloise mãi là đôi tình nhân chung thủy, và mối tình của họ đã trở thành bất tử. Bà George Sand đã sống bảy năm với Frederic Chopin trong trắng, như một trinh nữ, nhưng mọi người rất đề cao tình yêu của họ! Tất nhiên, không hoàn toàn đúng chỗ bên cạnh những trường hợp cao quý đó đưa ra ví dụ cô nàng lang chạ đã cho tôi cái vinh dự lớn nhất, bằng cách từ chối tôi. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, Elisabeth thân mến, giữa tình yêu và điều thường trực nằm trong đầu cô có mối liên hệ tự do hơn nhiều là người ta tưởng đấy. Liệu có nên chăng ngờ vực Klara yêu Fleischman. Cô ấy trìu mến với cậu ấy, nhưng dù sao thì vẫn từ chối cậu ấy. Với cô điều đó có thể là phi lôgic, nhưng tình yêu lại ít phụ thuộc vào lôgic nhất đấy.
- Nhưng có gì phi lôgic nào? - Elisabeth hỏi, lại cười phá lên một cách thô lỗ. - Klara cần một căn hộ, và chính vì thế cô ấy trìu mến với Fleischman. Nhưng ngủ với cậu ấy thì cô ấy không muốn chắc là vì cô ấy ngủ với người khác rồi. Nhưng người khác đó không thể xoay cho cô ấy một căn hộ.
Lúc đó, Fleischman ngẩng đầu lên nói: “Cô làm tôi bực mình rồi đấy. Cô vẫn còn ở tuổi mới lớn à. Nhỡ đâu chỉ đơn giản là cô ấy ngượng ngùng? Điều đó cô không nghĩ ra được sao? Hay có thể là cô ấy giấu tôi bệnh tật nào đó? Giả thử như là một vết sẹo sau khi mổ làm xấu đi cơ thể của cô ấy? Phụ nữ vốn hay xấu hổ đến kinh người. Chỉ có điều,
Elisabeth ạ,
cô khó hiểu được điều đó lắm ”.
- Hoặc giả là điều khác, - bác sĩ trưởng hấp tấp giúp Fleischman, - Khi có mặt Fleischman, Klara cứng đờ người ra vì cơn sợ yêu đương, đến mức không thể làm tình với cậu ấy được. Elisabeth ạ, cô không có khả năng tưởng tượng được hay sao là có những tình yêu đối với ai đó mãnh liệt đến mức ngăn trở ngủ với người đó ư?
Elisabeth tuyên bố là cô không có khả năng đó.

Dấu hiệu

Lúc này chúng ta có thể ngừng theo dõi cuộc trò chuyện (không ngừng tuôn ra những lời bá láp đủ loại) một chút và đề cập tới là suốt buổi Fleischman cố gắng bắt gặp ánh mắt của nữ bác sĩ người mà anh thích khủng khiếp kể từ ngay phút đầu tiên (cách đây một tháng) nhìn thấy cô ấy. Sự cao quý tuổi ba mươi của cô làm say đắm anh. Từ đó đến nay anh mới chỉ nhìn thấy cô thoáng qua, và hôm nay là dịp đầu tiên anh được ở cùng cô trong một căn phòng. Anh có cảm giác là thỉnh thoảng cô đáp lại những cái liếc mắt của mình, và anh thấy kích thích vì điều đó.
Và bỗng nhiên, sau một lần nhìn nhau như thế, nữ bác sĩ bất ngờ đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ và nói: “Thật tuyệt diệu trong vườn! Đầy ánh trăng…” Và một lần nữa liếc nhìn Fleischman.
Fleischman,
rất nhạy với những tình huống kiểu này, hiểu ngay rằng đó là một dấu hiệu, một dấu hiệu dành cho mình. Và anh trong khoảnh khắc cảm thấy lồng ngực mình trào dâng. Quả thật, ngực anh là một nhạc cụ nhạy cảm, tương xứng với những thứ do nghệ nhân Stradivarius làm. Thỉnh thoảng anh cũng cảm thấy trong lồng ngực đợt sóng hân hoan trào dâng như thế và lần nào cũng tin tưởng là đợt sóng đó báo trước cho anh không gì khác hơn một khoản lời lớn nào đó và chưa từng thấy đến mức vượt quá mọi ước mơ của mình.
Lần này, một mặt, anh cảm thấy ngây ngất vì đợt sóng, mặt khác (trong một góc tri giác mà cơn ngây ngất đó chưa tới) ngạc nhiên là: có chắc chăng làm thế nào mà ước muốn của anh có sức mạnh đến nỗi theo tiếng gọi của nó hiện thực lại ngoan ngoãn vội vàng biến đổi? Không ngừng kinh ngạc về quyền lực của mình, anh chăm chú rình đợi cái thời điểm khi cuộc tranh luận trở nên lôi quấn đến mức những người tham gia không còn để ý tới anh. Ngay khi thời điểm thích hợp đó đến, anh lẻn ngay ra khỏi phòng.

Chàng thanh niên đẹp trai khoanh tay

Phân khoa nơi diễn ra cuộc hội ẩm ngẫu hứng này nằm ở tầng trệt một tòa nhà xinh xắn nằm (bên cạnh các tòa nhà khác) trong khu vườn rộng rãi của bệnh viện. Giờ đây Fleischman đi vào khu vườn đó. Dựa lưng vào gốc một cây tiêu huyền cao, anh hút thuốc, đưa mắt ngắm bầu trời: đang là mùa hè, bầu không khí lửng lơ các mùi hương, và cuối trời đen thẫm đang treo một vầng trăng tròn.
Anh cố tưởng tượng ra những bước sẽ diễn ra tiếp theo: nữ bác sĩ, phút trước đây vừa ra hiệu cho anh ra ngoài vườn, đợi chờ thời điểm khi cuộc nói chuyện làm xao nhãng tình nhân hói đầu của mình khỏi ngờ vực, và sau đó, chắc hẳn, sẽ kín đáo buông ra là nhu cầu riêng tư bắt buộc cô phải ra ngoài một lúc.
Và điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Tiếp theo, anh không muốn tưởng tượng gì thêm nữa. Đợt sóng trong ngực báo trước cho anh một cuộc phiêu lưu và điều đó là đủ rồi. Anh tin vào thắng lợi của mình, vào ngôi sao tình yêu của mình, và tin vào nữ bác sĩ trẻ trung. Ru trong niềm tự tin của mình (lần nào cũng đôi chút ngạc nhiên), anh thả mình theo sự không động dễ chịu. Bởi vì anh luôn tự thấy mình là một người đàn ông quyến rũ, được mong ước và được yêu, và anh thích thú chờ đợi những cuộc phiêu lưu một cách thụ động, như người ta thường nói là khoanh tay đứng nhìn. Anh tin rằng chính tư thế đó kích thích và chinh phục phụ nữ và số phận.
Ở đây, có lẽ nên nhận thấy là Fleischman thường thường, nếu như không thường xuyên (và cả tự say mê mình), tự nhìn thấy mình từ phương diện mà khiến cho anh luôn có cái tôi thứ hai của mình, biến sự cô độc của anh thành trạng thái hoàn toàn thú vị. Lần này, chẳng hạn, anh không chỉ đứng ngẩn người ở cây tiêu huyền và hút thuốc, mà còn đồng thời với khoái trá quan sát anh đứng (đẹp và trẻ trung) ngẩn người ở cây tiêu huyền và thoải mái hút thuốc. Anh tự ngắm nghía mình như vậy cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến về anh từ phía ngôi nhà. Anh cố tình không quay lại. Anh rít thêm một hơi thuốc, nhả khói và ngước mắt nhìn lên bầu trời. Khi những bước chân lại gần anh hơn, anh nói giọng dịu dàng ngọt ngào: “Tôi biết là người sẽ đến.”

Đi giải

“Không khó đoán lắm nhỉ,” bác sĩ trưởng trả lời anh. “Quả là tôi luôn thích đi giải ngoài thiên nhiên hơn là sử dụng những cái bô hiện đại mà tôi thấy tởm lắm. Ở đây cái tia nước mảnh màu vàng bằng điều kỳ diệu nào đó sẽ nhanh chóng hòa nhập tôi với đất sét, cỏ dại và mặt đất. Bởi vì, Fleischman ạ, tôi là cát bụi, và trở về cát bụi dù chỉ là một phần nhỏ. Đi giải trong thiên nhiên là một nghi thức tôn giáo qua đó chúng ta hứa với đất là một ngày nào đó sẽ quay trở về trọn vẹn.”
Fleischman im lặng và bác sĩ trưởng hỏi anh: “Thế còn cậu? Ra đây để ngắm trăng à?”. Nhưng Fleischman tiếp tục bướng bỉnh im lặng và bác sĩ trưởng nói: “Cậu là một kẻ mơ mộng, Fleischman ạ, chính vì lẽ đó mà tôi thích cậu.” Trong lời nói của bác sĩ trưởng Fleischman cảm thấy có sự giễu cợt, nhưng cố gắng giữ điềm tĩnh anh lẩm bẩm trong miệng: “Kệ anh với cái mặt trăng của anh. Tôi cũng ra đây để đi giải.”
- Fleischman thân mến, tôi coi điều đó là một bằng chứng đặc biệt cho sự quý mến của cậu dành cho ông sếp già nua đấy.

Và cả hai người đứng dưới cây tiêu huyền để hoàn thành cái hành động mà bác sĩ trưởng với một sự nồng nhiệt không mệt mỏi và bất tận biến đổi hình dung từ đã so sánh với một buổi hiến tế.

MÀN HAI

Chàng thanh niên đẹp trai chất chứa đầy mai mỉa

Khi họ cùng nhau đi trong hành lang dài về phòng trực, bác sĩ trưởng thân mật khoác vai cậu sinh viên y khoa. Chàng sinh viên chắc mẩm là lão ghen tuông hói đầu này đã trông thấy ra hiệu của nữ bác sĩ và hiện giờ đang cười họ bằng vẻ thân thiện. Anh, tất nhiên, không thể hất tay bác sĩ trưởng khỏi vai mình, nên tức tối lại càng dồn ứ nơi anh. Và an ủi được anh chỉ có điều, đó là anh không chỉ chứa đầy tức tối, mà đồng thời anh còn nhìn thấy mình từ trong sự tức tối đó; dáng vẻ chàng thanh niên quay về phòng trực biến đổi hoàn toàn thật bất ngờ với mọi người, nhưng lại hoàn toàn thỏa mãn anh: châm chọc cay nghiệt, sắc sảo hiếu chiến, gần như là ma quái.
Khi hai người họ, cuối cùng, bước vào phòng trực, họ nhìn thấy cảnh tượng thế này: Elisabeth đang đứng giữa phòng và khe khẽ hát điệu nhạc nào đó, lắc mông quái gở theo nhịp. Bác sĩ Havel ngồi cụp mắt xuống, còn nữ bác sĩ hòng ngăn chặn sự khiếp hãi của những người bước vào, giải thích: “Elisabeth đang nhảy”.
- Quá chén rồi, - Havel nói thêm.
Elisabeth không ngừng ngoáy mông và thêm vào đó uốn éo bộ ngực trước cái đầu cúi xuống của Havel đang ngồi.
- Cô học ở đâu điệu nhảy đẹp đẽ đó thế? - bác sĩ trưởng hỏi.
Fleischman, cả người chất chứa sự mỉa mai, phá lên cười quỷ quái: “Ha-ha-ha! Một điệu nhảy đẹp đẽ! Ha-ha-ha!”

- Đó là điệu nhảy em thấy ở Viên, trong một quán thoát y vũ, - Elisabeth trả lời bác sĩ trưởng.
- Được rồi, được rồi, - bác sĩ trưởng quở trách dịu dàng. - Từ khi nào các cô y tá của chúng ta lại lui tới các quán thoát y vũ thế?

- Chẳng lẽ điều đó bị cấm, ông sếp ơi? - Elisabeth hỏi và lắc người trước bác sĩ trưởng.

Sự tức tối càng trào lên tận họng Fleischman, xộc thẳng ra ngoài. Và vì vậy anh thốt ra: “Cô cần brômuya đấy, chứ không phải thoát y vũ đâu. Thật khủng khiếp, cô hiếp chúng tôi mất!”

- Cậu thì không việc gì phải lo. Tôi không khoái bọn con trai búng ra sữa đâu nhé, - Elisabeth ngắt lời và uốn éo toàn thân mình trước bác sĩ Havel.

- Thế cô thích thoát y vũ à? - bác sĩ trưởng tiếp tục hỏi thân tình.

- Còn phải nói!- Elisabeth trả lời.- Hôm đó có một con bé Thụy Điển vú khổng lồ, nhưng còn thua tôi nhé! (vừa nói điều đó cô vừa vuốt ve ngực mình), còn có một con bé làm ra vẻ đang tắm trong bọt xà phòng trong một cái bồn tắm bằng bìa carton, và sau đó còn có một con bé lai thủ dâm trước mặt khán giả, và cái này hay nhất đấy!

- Ha-ha! - Fleischman tức tối đến đỉnh điểm của sự mỉa mai quỷ quái. - Thủ dâm chính là cái cần cho cô đấy!

Nỗi buồn dưới hình dáng cái mông


Elisabeth tiếp tục nhảy nhưng với khán giả mà so với những cô gái nhảy ở quán thoát y vũ ở Viên thì chắc là cô kém may mắn hơn rất nhiều : Havel cúi gằm xuống, nữ bác sĩ nhìn Elisabeth một cách giễu cợt, Fleischman với cái nhìn kết tội, còn bác sĩ trưởng với kiểu độ lượng cha chú. Và cái mông của Elisabeth, được thứ vải trắng của chiếc tạp dề y tá bó sát, vừa ngoáy tròn vừa dịch chuyển trong phòng như một mặt trời tròn trặn hoàn hảo, nhưng là một thứ mặt trời đã tắt và đã chết (bị quấn trong một tấm vải liệm trắng), một thứ mặt trời bị những cái nhìn thờ ơ và bối rối của các bác sĩ có mặt kết án là một sự vô ích tội nghiệp.
Tới một lúc rõ là Elisabeth thực sự sẽ trút dần áo quần, bác sĩ trưởng nói giọng lo lắng: “Nào Elisabeth! Tôi hy vọng là cô hiểu, đây không phải là Viên!”

- Được rồi, ông sếp ơi, anh sợ rồi à! Ít nhất anh thấy đấy một người phụ nữ khỏa thân phải trông như thế nào chứ! - Elisabeth cười, và lại quay về phía bác sĩ Havel, đe dọa lắc bộ ngực của mình trước ông: - Làm sao vậy Havel yêu quí? Anh cứ như đưa đám thế! Ngẩng đầu lên nào! Nhà anh có ai chết à? Sao anh đang để tang à, nói đi chứ? Nhìn em đi nào! Em vẫn đang sống mà! Em đã chết đâu! Em vẫn còn sống! Em vẫn sống mà! - Và trong khi nói những lời này, mông của cô không còn là cái mông nữa mà đã trở thành chính nỗi buồn, nỗi buồn được đẽo gọt và nhảy múa tuyệt vời trong phòng.

- Thôi đi, Elisabeth! - Havel nói, mắt vẫn dán xuống sàn nhà.

- Thôi à? - Elisabeth hỏi. - Nhưng em nhảy vì anh mà! Và bây giờ, em thoát y cho anh nhé! Một cuộc thoát y có một không hai! - và cô cởi cái tạp dề đằng sau ra, với điệu bộ của một vũ nữ, ném nó lên trên bàn.

Bác sĩ trưởng một lần nữa lại lo lắng nói: “Nói chung, Elisabeth, được đấy, nhưng nếu cô cho chúng tôi xem thoát y ở chỗ khác kia. Cô thừa biết là chúng ta ở đây đang thực thi nhiệm vụ.”

Cuộc thoát y có một không hai

- Em biết cách xử sự bản thân mà ông sếp! - Elisabeth trả lời trong khi vẫn còn đang quay người và hiện còn lại trong y phục màu xanh nhạt cổ trắng.

Cô dán hai tay vào eo, và vuốt chúng dọc lên lườn, đưa chúng lên trên đầu; rồi tay phải cô vươn lên theo tay trái đang giơ và tay trái dọc theo tay phải, sau đó bằng cả hai tay phác một động tác yêu kiều về phía Fleischman như thể ném cho anh cái áo nịt. Fleischman hoảng sợ co người lại. -Bé con ơi, bé làm rơi xuống sàn rồi! - cô kêu lên.
Cô lại một lần nữa dán hai tay vào eo, nhưng lần này vuốt chúng xuống dọc theo hông và chân; cúi người xuống, từ từ nhấc chân phải lên, rồi đến lượt chân trái; nhìn bác sĩ trưởng và phác một cử chỉ đột ngột bằng tay phải như thể ném về phía ông chiếc jupe tưởng tượng. Sếp trong khoảnh khắc đó giang tay về phía trước với bàn tay xòe ra và ngay tức khắc nắm lại. Đặt tay đó lên đầu gối, và với bàn tay kia ông gửi đến Elisabeth một nụ hôn gió.

Lắc trong điệu nhảy như thế thêm hai, ba phút nữa, Elisabeth dừng lại, kiễng chân và co tay lại, đưa chúng ra sau lưng, cố gắng chạm vào đốt xương sống trên cùng; sau đó với động tác vũ đạo yêu kiều duỗi chúng về phía trước, tay phải vuốt ve vai trái, tay trái vuốt ve vai phải và một lần nữa phác một cử chỉ uyển chuyển bằng tay, nhưng lần này về phía Havel người mà rõ ràng và luống cuống đến khó nhọc nhúc nhích mấy ngón tay.

Ngẩng đầu lên, Elisabeth bây giờ cao ngạo đi lại trong phòng; cô đi quanh cả bốn khán giả của mình, biểu diễn cho từng người một sự trần truồng tưởng tượng của bộ ngực mình. Đến cuối, cô dừng lại trước Havel, lại uốn lượn hông, sau đó hơi cúi người, vuốt hai tay dọc theo hông xuống dưới và một lần nữa (như mấy phút trước) khẽ giơ đầu tiên một chân lên, rồi chân kia và đắc thắng uỡn thẳng người, giơ tay phải lên với hai ngón tay kẹp chặt - ngón cái và ngón trỏ. Với cánh tay đấy cô lại phác một lần nữa động tác uyển chuyển về phía Havel.

Giờ đây cô đứng trong toàn bộ sự long trọng trần truồng giả tưởng của mình và không nhìn ai cả, thậm chí cả Havel; sau đó cô hơi chút cúi đầu, nửa khép mắt, nhìn khắp toàn bộ cơ thể vẫn còn uốn lượn của mình.

Và lúc đấy, bỗng nhiên cái tư thế hãnh diện của cô gục xuống, và cô ngồi xuống đầu gối bác sĩ Havel; vừa ngáp vừa nói: -Tôi kiệt sức rồi.- Cầm lấy cốc của Havel, nốc một ngụm. -Bác sĩ ơi, - cô nói với Havel, - anh có loại thuốc nào để tỉnh táo lại không? Em không thể đi ngủ được!

- Đối với cô thì có mọi thứ cô muốn, Elisabeth ạ, - Havel nói, đặt Elisabeth từ đầu gối mình xuống ghế và đi về phía tủ thuốc. Tìm được một loại thuốc ngủ mạnh ông đưa hai viên cho Elisabeth.

- Cái này sẽ kích em đấy chứ? - cô hỏi.

- Cũng chính xác như tôi là Havel đấy, - ông trả lời.

Lời vĩnh biệt của Elisabeth

Nuốt xong những viên thuốc, Elisabeth lại toan ngồi xuống đầu gối Havel, nhưng ông dạng chân ra và cô ngã phịch xuống.
Havel ngay lập tức thấy hối tiếc về hành động đó: ông hoàn toàn không suy nghĩ về cú ngã rất đỗi xấu hổ của Elisabeth, và hành động của ông nói đúng hơn là một biểu hiện vô thức của sự kinh tởm với ý nghĩ là cái mông của Elisabeth lại một lần nữa tiếp xúc với đầu gối của ông.
Ông lúc đấy định đỡ Elisabeth dậy, nhưng cô với một vẻ bướng bỉnh tội nghiệp dính chặt cả người xuống sàn nhà.
Lúc đấy Fleischman đứng ra trước cô và nói: - Cô say rồi, tốt hơn cô đi ngủ đi.
Elisabeth nhìn anh với vẻ khinh bỉ vô tận và (nhấm nháp sự thống thiết khổ dâm sõng sượt của mình trên sàn nhà) nói: -Đồ thô bỉ, đồ ngu.- Và nói thêm: -Đồ ngu.
Havel lại định đỡ cô dậy nhưng cô giãy ra một cách dữ dội và òa khóc. Mọi người lúng túng im lặng, và trong sự câm lặng đang diễn ra, cơn nức nở của Elisabeth vang lên như một xôlô violon. Đột nhiên nữ bác sĩ nghĩ ra huýt sáo nho nhỏ. Elisabeth đột ngột đứng dậy, tiến về phía cửa, và khi đặt tay lên nắm đấm cửa, cô hơi ngoái lại với những người có mặt và nói: -Đám thô bỉ. Đám thô bỉ. Giá mà các người biết. Nhưng các người không biết gì cả. Các người không biết gì cả.

Bác sĩ trưởng xử Fleischman

Sau khi Elisabeth đi khỏi, lại ngự trị sự im lặng mà bác sĩ trưởng là người đầu tiên lên tiếng phá tan: -Đấy thấy chưa, Fleischman thân mến. Cậu cứ nói là hoàn toàn cảm thông với phụ nữ. Nhưng mà nếu cậu cảm thông với họ, thì tại sao cậu không cảm thông với Elisabeth?
- Sao cô ấy lại có liên quan tới tôi chứ? - Fleischman cố tự vệ.

- Đừng làm ra vẻ không biết gì! Chúng tôi đã nói với cậu rồi. Cô ấy mê
cậu!
- Chẳng lẽ tôi có lỗi trong chuyện này? - Fleischman hỏi.
- Không, cậu không có lỗi, - bác sĩ trưởng nói. - Nhưng cậu có lỗi ở chỗ là cậu thô lỗ với cô ấy và làm cô ấy đau khổ. Suốt buổi tối chỉ có một việc quan trọng đối với cô ấy: cậu xử sự như thế nào, cậu có đưa mắt nhìn cô ấy không, có cười với cô ấy không, có nói một câu dễ chịu không. Cậu nhớ xem, cậu đã nói gì với cô ấy.
- Tôi chẳng nói gì khủng khiếp với cô ấy cả, - Fleischman tiếp tục tự vệ, nhưng giọng nói của anh đã khá lộ ra sự thiếu tin tưởng
- Không có gì khủng khiếp, - bác sĩ trưởng cười mát. - Cậu đã chê cười cô ấy khi cô ấy nhảy và mặc dù cô ấy chỉ nhảy cho mình cậu, cậu lại bảo cô ấy uống brômua, cậu tuyên bố với cô ấy là thủ dâm thích hợp nhất cho cô ấy. Nói xem, không có gì khủng khiếp! Khi cô ấy biểu diễn thoát y vũ, cậu lại để rơi cái áo cánh của cô ấy.
- Cái áo cánh nào? - Fleischman tự vệ hỏi lại.

- Cái áo cánh, - bác sĩ trưởng lặp lại. - Đừng có vờ vịt ngớ ngẩn nữa. Sau hết, cậu lại còn bảo cô ấy đi ngủ, dù một phút trước đó cô ấy đã uống thuốc chống mệt.

- Nhưng suốt thời gian cô ấy nhắm vào anh Havel, chứ có nhắm tôi đâu! - Fleischman tự vệ.

- Đừng đóng trò nữa, - bác sĩ trưởng nghiêm khắc nói. - Cô ấy phải làm gì nào, khi mà cậu không để ý đến cô ấy? Cô ấy khiêu khích cậu. Và cô ấy chỉ có mong muốn tí giọt ghen tuông của cậu. Ồ, cậu xem, gentleman đấy!

- Thôi đừng hành hạ cậu ấy nữa, sếp, - nữ bác sĩ nói. - Cậu ta thô bạo, nhưng còn trẻ mà.

- Đó là thiên thần trừng phạt, - Havel nói.

Các vai thần thoại

- Đúng vậy, - nữ bác sĩ nói. - Nhìn cậu ấy mà xem: một thiên thần đẹp và khủng khiếp.

- Ở đây đang tụ tập một nhóm nhân vật thần thoại, - bác sĩ trưởng nói giọng mơ hồ. - Vì em là Diana thực sự. Lãnh cảm, khỏe khoắn, độc ác.
- Còn anh là một nhân dương. Già, dâm đãng, sáo rỗng, - nữ bác sĩ đáp lại. - Còn Havel là Don Juan. Không già, nhưng đang già đi.

- Không phải thế! Havel là cái chết chứ, - bác sĩ trưởng phản đối, nhắc mọi người luận điểm yêu thích của mình.

Đã hết thời của các Don Juan

- Nếu được quyết định tôi là ai - Don Juan hay cái chết, thì đáng tiếc tôi phải tán thành quan điểm của sếp, - Havel tuyên bố và uống thêm khá nhiều rượu. - Don Juan. Đó là một nhà chinh phục. Hơn nữa phải viết hoa. Một Nhà Chinh Phục Vĩ Đại. Nhưng, hãy nói xem, làm sao có thể là một nhà chinh phục tại một nơi mà không ai chống cự lại, nơi mọi thứ đều có thể đến được và tất cả đều được phép? Thời của Don Juan đã vĩnh viễn biến mất. Hậu duệ ngày nay của Don Juan không còn chinh phục nữa, chỉ sưu tập thôi. Thay thế Nhà Chinh Phục Vĩ Đại là Nhà Sưu Tập Vĩ Đại. Nhưng Nhà Sưu Tập, đấy không thể nào là Don Juan nữa. Don Juan là một nhân vật bi kịch. Đè lên anh ta là gánh nặng tội lỗi. Anh ta phạm tội một cách vui vẻ và hành hạ Chúa. Đó là một kẻ báng bổ Chúa và sa xuống địa ngục.
Don Juan gánh trên vai một gánh nặng bi thảm mà Nhà Sưu Tập Vĩ Đại không hề có ý niệm, bởi vì trong thế giới của y mọi gánh nặng đều mất đi trọng lượng. Tảng đá ở đó trở nên nhẹ hơn lông hồng. Trong thế giới của Nhà Chinh Phục một cái nhìn duy nhất cũng nặng không kém hơn trong đế chế của Nhà Sưu Tập mười năm làm tình cần mẫn nhất.
Don Juan là một ông chủ, trong khi Nhà Sưu Tập chỉ là một tên nô lệ. Don Juan táo bạo vi phạm các quy ước và luật lệ. Nhà Sưu Tập Vĩ Đại lại toát mồ hôi trán ngoan ngoãn tuân thủ các quy uớc và luật lệ, bởi vì ngày nay sưu tập trở thành một dấu hiệu của phong thái đẹp, một kiểu sành điệu và gần như là một thứ nghĩa vụ. Quả là nếu như tôi chỗ nào đó có lỗi thì chỉ là tôi đã không vơ lấy Elisabeth.
Nhà Sưu Tập Vĩ Đại không có điểm gì chung với cả bi kịch lẫn tấn kịch. Dục tình, chưa bao giờ là mầm mống của các tai họa, bằng những nỗ lực của y đã được ngày nay coi ngang như với một bữa ăn sáng hay ăn trưa, với trò sưu tập tem, với môn bóng bàn, hay cả với việc đi tàu điện hay đi chợ. Y đưa dục tình vào vòng quay thường nhật, biến nó thành những hậu trường và sân khấu mà một tấn kịch thật sự không thể nhận định là sẽ diễn ra. Thế đấy, các bạn ạ, - Havel xúc động kêu lên, - những mối tình của tôi (nếu tôi có quyền gọi chúng như vậy) - chỉ là một sân khấu, nơi không có gì diễn ra hết.
Quý bà thân mến, sếp thân mến! Quý vị đối lập Don Juan với cái chết. Do hoàn toàn tình cờ và một vài sai sót mà quý vị thực chất đã đi sâu vào chính bản chất của vấn đề. Quý vị hãy nghĩ thôi mà xem! Don Juan tham chiến với cái không thể. Và điều đó chính là bản tính con người. Nhưng trong đế chế của Nhà Sưu Tập Vĩ Đại không có điều gì là không thể, bởi vì đó là đế chế của cái chết. Nhà Sưu Tập Vĩ Đại - đó chính là cái chết, mang theo mình bi kịch, tấn kịch và tình yêu. Cái chết đến tìm cả Don Juan. Tuy thế đại biện bằng Chúa Tể trong hỏa ngục, Don Juan vẫn sống. Chỉ có trong thế giới của Nhà Sưu Tập Vĩ Đại, nơi đam mê và tình cảm bay phất phới trong không trung như một cái lông hồng, Don Juan chết hoàn toàn.

Mà để làm gì, quý bà thân mến, - Havel buồn bã nói, - tôi với Don Juan! Có gì mà tôi đã không hiến dâng chỉ để nhìn thấy Chúa Tể và cảm thấy sức nặng khủng khiếp lời nguyền rủa của người, để cảm thấy trong tôi kiến lập vững chắc sự cao cả của bi kịch.
Mà để làm gì, quý bà thân mến, nhiều nhất tôi chỉ là một nhân vật hài kịch, mà ngay cả điều đó tôi tri ân không phải bản thân mình, mà là Don Juan, bởi vì chỉ ở trên nền lịch sử của niềm vui bi kịch của người là còn có thể nhuế nhóa nhận ra nỗi buồn hài kịch của sự tồn tại hoang đàng của tôi, mà nếu không có hình mẫu tuyệt vời nhất đó thì nó trông có khác gì một thứ thông thường mờ đục và một khung cảnh buồn tẻ.

Những dấu hiệu mới

Mệt mỏi vì những lời sáo rỗng của mình (trong lúc đó sếp thiu thiu ngủ đã hai lần gục đầu xuống ngực), Havel im lặng. Chỉ sau một quãng nghỉ thích đáng đầy xúc động, giọng của nữ bác sĩ vang lên: - Thật không ngờ là anh lại có tài hùng biện như thế. Anh miêu tả mình là một nhân vật hài kịch, kẻ phàm phu và hoàn toàn không đáng kể. Chỉ tiếc là cung cách diễn đạt của anh quá khoa trương. Lỗi lầm hơn cả - sự tinh tế đáng ghét của anh: tự gọi mình là kẻ ăn mày, nhưng lại nói điều đó bằng những từ cao quý vua chúa, để mình hóa ra là vua nhiều hơn là kẻ ăn mày. Anh là một kẻ dối trá già nua, Havel ạ. Anh hám danh ngay cả khi lăng mạ mình. Anh là kẻ dối trá già nua và bỉ ổi.
Fleischman cười rộ lên, hài lòng tin là đã thấy được trong lời lẽ của nữ bác sĩ sự khinh bỉ dành cho Havel. Phấn chấn vì sự châm biếm của nữ bác sĩ và tiếng cười của chính mình, anh tiến lại gần cửa sổ và thốt ra đầy vẻ ngụ ý: -Đêm tuyệt quá!
- Đúng quá, - nữ bác sĩ hưởng ứng, một đêm tuyệt vời. Thế mà Havel lại diễn trò cái chết. Anh có nhận thấy không, Havel, đêm nay rất tuyệt diệu?
- Tuyệt gì ở đó! -Fleischman cướp lời. - Đối với Havel phụ nữ không khác gì là một phụ nữ, đêm đơn giản là đêm, mùa đông hay mùa hè cũng vậy. Bác sĩ Havel không muốn để ý những chi tiết thứ cấp.
- Cậu biết tỏng tôi rồi, - Havel nói.
Fleischman không nghi ngờ là lần này anh đạt được cuộc hò hẹn với nữ bác sĩ: sếp đã uống không ít, và giống như là đang lơ mơ ngủ, làm cho ông mất cảnh giác khá nhiều; và vì vậy Fleischman thốt ra một cách kín đáo: -Ôi cái bàng quan khốn khổ của tôi! - và liếc mắt về phía nữ bác sĩ , anh đi ra khỏi phòng.

Khí gaz

Đi qua hành lang, anh nhớ lại với không ít thích thú là suốt cả buổi tối nữ bác sĩ đã buông những lời chế nhạo cả hai người đàn ông, bác sĩ trưởng và Havel, mà cô vừa mới rất chính xác gọi là kẻ dối trá, và anh rất đỗi ngạc nhiên là mỗi lần lặp lại tình huống làm anh ngạc nhiên mỗi lần chính vì nó lặp lại rất đỗi đều đặn: phụ nữ thích anh, họ thích anh hơn những người đàn ông mẽ ngoài, mà trường hợp với nữ bác sĩ, người phụ nữ, không có gì phải nghi ngờ, là người hết sức kén chọn, rất trí thức và chút (nhưng khả ái) kiêu hãnh, tỏ rõ là một khải hoàn lớn lao, mới mẻ và bất ngờ.
Trong trạng thái phấn khích như thế Fleischman đi dọc theo hành lang dài về phía lối ra, nhưng đến gần cánh cửa mở toang dẫn ra vườn, đột nhiên anh cảm thấy có mùi gaz khó chịu. Anh dừng lại ngửi. Mùi gaz dày đặc nhất ở phòng y tá. Fleischman đột nhiên cảm thấy sợ kinh khủng.
Thoạt tiên anh muốn ngay lập tức quay lại gọi bác sĩ trưởng và Havel giúp, nhưng sau đó tuy vậy anh cũng đánh bạo cầm nắm đấm cửa (chắc là bởi vì anh cho rằng cửa khóa hay hoàn toàn chèn ở bên trong). Nhưng anh quá ngạc nhiên là cửa không đóng. Trong phòng đang bật cái đèn trần sáng choang chiếu sáng cơ thể một người phụ nữ to lớn và hoàn toàn trần truồng nằm trên đi văng. Nhìn quanh, Fleischman trong chớp nhoáng lao về phía cái đèn xì nhỏ. Khóa cái vòi, anh chạy tới cửa sổ và mở toang nó ra.

Nhật xét trong ngoặc đơn

(Cần phải thừa nhận là Fleischman đã hành động kiên quyết và hoàn toàn dũng cảm. Thế nhưng chỉ có một chi tiết anh không kịp đủ bình tĩnh để nhận thấy. Mặc dù ánh mắt của anh trong ít nhất một phút đã dán xuống cái cơ thể trần truồng của Elisabeth, nhưng tự anh tràn ngập nỗi sợ đến mức xuyên qua lớp màn của mình anh hoàn toàn không nhận thức được cái mà chỉ có chúng ta, ở thời gian xa xôi thuận lợi, có thể đánh giá theo đúng giá trị của nó:
Cơ thể đó đẹp tuyệt vời. Nó nằm ngửa với cái đầu hơi ngẹo đi, hai vai hơi so lại,
nhờ đó có một thứ tuyệt đẹp, đôi bầu vú tròn trịa ép vào nhau. Một chân duỗi dài và chân kia hơi gập lại, khiến cho có thể nhìn thấy độ căng mẩy mê ly của cặp đùi và lớp đen huyền đặc biệt dày của góc tam giác.)

Kêu cứu

Sau khi mở toang cửa sổ và cửa ra vào, Fleischman lao ra ngoài hành lang và kêu cứu. Mọi việc tiếp theo diễn ra rất thành thạo nhanh gọn: hô hấp nhân tạo, gọi khoa nội, băng ca để mang người bệnh, chuyển người bệnh cho bác sĩ trực khoa nội, lại hô hấp nhân tạo, hồi sức, truyền máu và, cuối cùng, tiếng thở phào nhẹ nhõm khi mà thấy rõ là Elisabeth đã qua cơn nguy hiểm.

Phần hai


Friday, February 23, 2007

Svetlana Alexievich: Mê hoặc với cái chết [6]

MÊ HOẶC VỚI CÁI CHẾT
Svetlana Alexievich

6. Câu chuyện của một người bay như chim

Ivan Mashovets - nghiên cứu sinh khoa triết, năm ....

Từ chuyện kể của một người bạn, Vladimir Stanjukevich, nghiên cứu sinh khoa triết

"... Cậu ấy, tất nhiên, muốn ra đi một cách lặng lẽ. Lúc đó vào buổi chiều. Trời xâm xẩm tối. Nhưng một số sinh viên ký túc xá bên cạnh vẫn trông thấy cậu ấy nhảy thế nào. Cậu ấy mở toang cửa sổ phòng mình, đứng trên bậu cửa và nhìn hồi lâu xuống dưới. Sau đó cậu ấy xoay mình lại, nhảy rất mạnh và bay ... Cậu ấy bay từ tầng mười hai...
Có hai mẹ con đi qua đó. Chú bé ngửng đầu nhìn:
- Mẹ ơi, nhìn kìa: chú kia bay như chim ...
Cậu ấy bay năm giây...
Tất cả những điều này là do anh công an khu vực kể lại, khi tôi về ký túc xá; tôi hoá ra là người duy nhất theo mức độ nào đó có thể coi là bạn của cậu ấy. Ngày hôm sau tôi thấy bức ảnh trong tờ báo buổi chiều: cậu ấy nằm trên đường, mặt úp xuống... Trong tư thế của một người đang bay....
Tất nhiên, tôi có thể cố nhớ lại điều gì đó... Mặc dù tất cả đang trôi tuột đi mất... Chúng ta không thoát khỏi mớ bòng bong này đâu... Chúng sẽ giải thích phần nào, giải thích bề ngoài thôi, không giải thích được những cốt lõi bên trong tâm hồn. Có những chỗ, ví dụ như nơi xưng tội chẳng hạn. Người ta gọi tới đó và chia sẻ: "Tôi muốn kết thúc cuộc đời này". Trong mười năm phút người ta khuyên can anh. Họ hiểu những nguyên do. Nhưng đó không phải là nguyên do, mà là cò súng...
Một ngày trước đó, cậu ấy gặp tôi ở ngoài hành lang:
- Cậu qua chỗ tớ, nhất định đấy. Tớ cần nói chuyện.
Chiều hôm đấy vài lần tôi gõ cửa phòng cậu ấy, nhưng cậu ấy không mở cửa. Qua bức tường (phòng chúng tôi cạnh nhau) tôi nghe thấy cậu ấy vẫn có trong phòng. Cậu ấy đi đi lại lại. "Thôi, sáng mai qua vậy", tôi nghĩ. Sáng hôm sau tôi gặp công an.
- Đây là cái gì? - Anh công an chỉ cho tôi tập giấy trông rất quen.
Tôi cúi xuống bàn.
- Đây là luận văn của cậu ấy... Này, đây là tiêu đề: "Chủ nghĩa Mác và tôn giáo".
Tất cả các trang đều bị gạch xoá. Và bằng bút đỏ theo đường chéo rất thẳng tay: "Nhảm nhí!! Vô lý!! Dối trá!!". Nét chữ của cậu ấy... Tôi nhận ra...
Cậu ấy luôn sợ nước... Tôi nhớ, ngay từ hồi sinh viên cậu ấy đã sợ nước. Nhưng mà cậu ấy chẳng bao giờ tiết lộ là cậu ấy sợ độ cao...
Không làm xong luận án thì đã làm sao nào! Cần phải tự thú nhận mình là tù nhân của không tưởng... Chẳng lẽ chỉ vì thế mà nhảy từ tầng mười hai hay sao? Bao nhiêu người bây giờ viết lại luận văn phó tiến sĩ, tiến sĩ, và biết bao nhiêu người không dám thừa nhận công khai là họ từng xưng như thế. Xấu hổ, ngượng ngùng... Có thể, cậu ấy quyết định: tôi vứt bỏ cả áo quần này, cả xác thân này...

Logic của hành vi không dẫn tới điều đó, mà là hành động đã thực hiện... Có những khái niệm như số phận. Số phận của anh được lập trình... Anh bước lên... Con người hoặc đi lên hoặc tụt xuống... Tôi cho là cậu ấy tin là có cuộc sống khác... Ở nghĩa rất hẹp... Cậu ấy có tin Chúa không? Đấy lại bắt đầu vấn đề rồi... Nếu như cậu ấy tin Chúa thì sao lại không có cha cố, không đi nhà thờ, không làm lễ. Mà đối với người theo đạo thì tự tử không thể được, anh ta không được phép bội ước ý định của Chúa... Cắt đứt sợi dây... Đối với người vô thần cơ chế khởi động làm việc đơn giản hơn. Anh ta không tin vào cuộc sống khác, anh ta không hãi sợ. Bảy mươi hay một trăm tuổi có nghĩa lý gì? Chỉ như là một khoảnh khắc, một hạt cát. Một phân tử của thời gian...
Có lần chúng tôi bàn chuyện về việc chủ nghĩa xã hội không giải quyết được vấn đề về cái chết hay ít ra là sự già nua. Lướt qua thôi...
Tôi đã chứng kiến, trong một hiệu sách cũ cậu ấy làm quen với một người điên thế nào ấy. Người đó cũng lục tìm trong những quyển sách cũ về chủ nghĩa Mác, như chính chúng tôi. Sau đó cậu ấy bảo tôi:
- Nghe này, hắn nói: "Đây là tao - người bình thường, còn mày - kẻ đau khổ". Cậu có thấy: hắn đúng.
Tôi nghĩ: cậu ấy là một người mác xít chân thành và tiếp nhận chủ nghĩa Mác như một lý tưởng nhân văn, mà đối với lý tưởng đó cái "chúng ta" lớn hơn rất nhiều so với cái tôi. Như một nền văn minh hành tinh duy nhất nào đó trong tương lai. Tạt vào phòng cậu ấy, cậu ấy nằm, bao quanh toàn là sách: Plekhanov, Mác, tiểu sử Hitler, Stalin, truyện cổ Andersen, Bunin, Kinh thánh, Kinh Coran. Tất cả chúng được đọc cùng một lúc. Tôi còn nhớ những trích đoạn suy tư của cậu ấy, nhưng chỉ là những trích đoạn thôi. Tôi nhớ lại chúng ngay sau khi... Tìm kiếm ý nghĩa cái chết của cậu ấy... Không lý do, không nguyên nhân... Ý nghĩa! Theo những lời của cậu ấy....
- Đâu là sự khác nhau giữa nhà khoa học và linh mục? Linh mục là người không nhận thức, nhưng nhận thức qua đức tin. Còn nhà khoa học cố đi sâu vào Vô thường qua sự kiện, qua kiến thức. Kiến thức hợp lý. Nhưng lấy ví dụ cái chết. Đơn giản là cái chết. Tiếp theo hình dung cái chết...

Chúng ta, những người mác xít, tự nhận vai trò của người coi giữ giáo đường. Chúng ta nói là chúng ta biết câu trả lời cho câu hỏi: làm thế nào để ai cũng hạnh phúc? Làm thế nào?! Quyển truyện yêu thích thưở ấu thơ của tôi - "Người cá" của A. Beliaev. Tôi mới đọc lại nó. Nó trả lời cho tất cả những người không tưởng trên thế giới... Người cha tạo nên người cá từ người con. Ông muốn tặng cho người con đại dương thế giới, đem lại hạnh phúc bằng cách thay đổi bản chất con người. Nhà kỹ sư thiên tài... Ông có cảm giác là ông đã đi sâu vào bí mật... Ông là Chúa! Ông đã làm cho người con bất hạnh nhất giữa mọi người... Tự nhiên không dễ hiểu với trí tuệ của con người...Nó chỉ dụ dỗ con người thôi...
Và đây thêm vài độc thoại của cậu ấy. Tôi nhớ chúng thế...
- Hiện tượng Hitler còn rất lâu vẫn làm lo lắng trí tuệ. Kích động. Tất cả như thể khởi động cơ chế loạn thần kinh tập thể? Những bà mẹ mang những đứa bé trong những cánh tay chìa ra: "Đây, lãnh tụ ơi, hãy lấy chúng đi!!"
Chúng ta - những người tiêu dùng của chủ nghĩa Mác. Ai có thể nói là biết chủ nghĩa Mác? Biết Lenin, Mác? Có Mác thời trẻ... Và có Mác lúc cuối cuộc đời... Đấy là những bán cung, sắc thái, tất cả sự phức tạp tươi đẹp đó chúng ta không biết. Không ai đưa thêm phát triển tri thức. Tất cả chúng ta - những người diễn dịch...
Hiện nay chúng ta đã bắt đầu lại trong quá khứ, như trước đây bắt đầu trong tương lai. Tôi cũng cảm thấy là tôi căm thù cả cuộc đời này, nhưng hóa ra là tôi yêu... Tôi yêu ư?... Lẽ nào có thể yêu cái hũm máu này? Đấy bãi tha ma ư? Từ thứ bẩn thỉu nào, từ thứ khủng khiếp nào ... Trong dòng máu nào tất cả nhào trộn... Tôi yêu!
Tớ đề nghị với ông giáo sư của chúng ta đề tài mới cho luận án của mình: "Chủ nghĩa xã hội như một sai lầm trí tuệ". Và ông ấy trả lời: "Nhảm nhí". Nói là, với thành tích như thế tớ có thể bắt đầu giải mã Kinh Thánh hay
Khải huyền. Thôi được, nhảm nhí - cũng là sáng tạo... Ông già luống cuống. Cậu biết: ông ấy không phải đồ ngốc, nhưng những gì đã xảy ra đối với ông ấy là bi kịch cá nhân. Tớ phải viết lại luận án, còn ông ấy phải viết lại cuộc đời thế nào? Bây giờ mỗi người chúng ta cần minh oan chính mình. Ở khoa thần kinh có căn bệnh thế này - phân đôi, phân ba nhân cách. Những người mắc bệnh đó quên họ tên mình, vị trí xã hội, những người quen biết và thậm chí cả con của mình, cuộc đời của mình. Nhân cách phân ba ... Đấy là khi con người không thể thống nhất được quan điểm cá nhân của mình với quan điểm chính thức hay niềm tin quốc gia với những nghi ngờ của mình, biết bao tận tâm những gì anh nghĩ và những điều anh nói... Nhân cách phân đôi, phân ba... Ở bệnh viện tâm thần đầy các giáo viên lịch sử, giảng viên đại học... Họ càng ám thị mình bao nhiêu, họ càng suy thoái bấy nhiêu... Ít nhất là ba thế hệ... và vài thế hệ nhiễm trùng... Nhưng tất cả biến mất một cách bí ẩn khỏi phán quyết... Sự cám dỗ của không tưởng...
Như với Jack London... Có nhớ truyện ngắn của ông về câu chuyện có thể sống trong cả chiếc áo trói [1]? Chỉ cần
ních vào, ấn chặt lại và quen... Thậm chí thấy cả mơ nữa...
Giờ đây tôi phân tích...
Truy nguyên tiến trình tư tưởng của ông... Và tôi thấy được là ông đã chuẩn bị ra đi...
Chúng tôi uống trà, cậu ấy đột nhiên nói:
- Tớ biết thời hạn của mình...
- Vanechka, anh làm sao vậy! - vợ tôi kêu lên. - Chúng em chỉ có ý định cưới vợ cho anh thôi.
- Anh đùa ý mà. Mà này động vật chẳng bao giờ kết thúc cuộc đời mình bằng tự tử. Chúng không phá vỡ các bước tiến triển...
Sáng hôm sau sau buổi nói chuyện đó cô phụ trách phòng tìm thấy trong thùng rác bộ complê còn gần như mới của cậu ấy, và chứng minh thư nằm trong túi áo. Cô ấy chạy đến chỗ cậu ấy. Cậu ấy lúng túng, lầu bầu gì đó tựa như là đang say. Chẳng mó đến thứ gì cả! Chứng minh thư giữ lại cho mình, còn bộ complê tặng cho cô phụ trách: "Tôi không cần nó nữa".
Cậu ấy quyết định vứt những quần áo đấy, cái vỏ ngoài thể xác. Cậu ấy biết tinh tế và cặn kẽ hơn chúng ta là cái gì chờ đón cậu ấy ở đó. Nhưng cậu ấy thích tuổi tác của Christ...
Có thể hình dung là cậu ấy hóa điên. Nhưng mới chỉ một tuần trước đấy tôi đã nghe buổi báo cáo của cậu ấy... Logic vững chắc... Bảo vệ tuyệt vời!
Con người phải biết thời hạn của mình ư? Tôi có biết một người biết thời hạn của mình. Bạn của bố tôi. Khi chú ấy đi ra mặt trận, một bà Digan bói cho chú ấy: cứ để cho ông không sợ đạn, vì chăng không chết trong chiến tranh, mà chết khi năm tám tuổi ở nhà trong ghế bành. Chú ấy trải qua suốt chiến tranh, lao dưới bom đạn, nổi tiếng là một chàng trai liều mạng, người ta phái chú làm những việc can đảm nhất. Chú ấy trở về không một vết sước. Trước khi năm tám tuổi chú ấy uống rượu, hút thuốc vì biết là mình sẽ chết khi năm tám tuổi, và trước thời hạn đấy có thể làm mọi thứ. Năm cuối cùng chú ấy sống thật là kinh khủng... Lúc nào chú ấy cũng sợ chết... Đợi chờ cái chết... Và chú ấy chết khi năm tám tuổi ở nhà... Trong ghế bành bên cạnh tivi...
Liệu có tốt cho con người không khi vòng đời đã định? Đó là ranh giới giữa nơi đây và chốn đó? Ở đó lại bắt đầu
câu hỏi...
Có lần tôi khuyên cậu ấy cố nhớ lại trong ký ức, trong mơ ước tuổi thơ những thứ từng mơ ước, nhưng sau đó quên mất. Có thể bây giờ đang thực hiện chúng... Cậu ấy chẳng bao giờ nói với tôi về thời ấu thơ của mình. Bỗng nhiên lại cởi mở. Từ lúc mới được ba tháng tuổi, cậu ấy đã sống ở quê với bà. Khi lớn lên, đứng ngóng mong mẹ... Bà mẹ trở về, khi cậu ấy kết thúc học phổ thông, với ba em trai và em gái - mỗi đứa nhỏ từ một người đàn ông. Cậu ấy học ở trường Tổng hợp, dành lại cho mình mười rúp, số học bổng còn lại gửi về nhà. Cho mẹ...
- Tớ không nhớ rằng là bà có giặt cho tớ cái gì không, dù chỉ là một chiếc khăn mùi xoa. Nhưng mùa hè tớ lại về quê: dán lại giấy tường, sửa lại hàng rào. Nếu như bà nói với tớ chỉ một từ âu yếm, tớ đã sung sướng rồi...
Cậu ấy chẳng bao giờ có bạn gái....
...Em trai cậu ấy từ quê lên. Cậu ấy nằm ở nhà xác... Người ta đi tìm người đàn bà lau rửa, thay quần áo. Có những người đàn bà làm những việc đấy. Nhưng bà ta lại đang say rượu. Tôi tự tay thay quần áo cho cậu ấy...
Ở quê ngồi với cậu ấy suốt đêm một mình. Giữa những ông bà già. Cậu em trai không giấu giếm sự thật, mặc dù tôi đã xin cậu ta đừng nói gì, dù chỉ về bà mẹ. Nhưng cậu ta say mèm nói hết. Hai ngày đổ mưa. Ở nghĩa trang ô tô chở quan tài do máy kéo kéo đi. Những bà già sợ hãi và nhiệt tâm làm dấu thánh giá:
-
Hằng an cho con người...
Cha xứ không cho chôn ở nghĩa trang: tội lỗi không thể xá tội được... Chủ tịch xã đi chiếc Gazik đến và cho phép...
Mọi người trở về khi trời tối chạng vạng. Ẩm ướt. Hoang tàn. Chếch choáng. Thiết nghĩ, những người sùng đạo và những người mộng mơ tại sao đó luôn chọn những nơi như thế. Chỉ ở những nơi đấy họ mới sinh ra.
Bập bềnh trong trí nhớ là những cuộc nói chuyện của chúng tôi về chủ nghĩa Mác như nền văn minh hành tinh duy nhất. Về nhà chủ nghĩa xã hội đầu tiên là Christ. Và cả về bí ẩn của tôn giáo Mác xít mà chúng ta đến tận cùng cũng chẳng thể hiểu nổi cho dù có quỳ xuống trong máu.
Mọi người ngồi quanh bàn. Người ta rót ngay cho tôi một cốc quốc lủi. Tôi nốc cạn...

Năm sau tôi với vợ tôi một lần nữa đến nghĩa trang...
- Anh ấy không có ở đó, - vợ tôi nói. -Trước đây chúng mình đến với anh ấy, còn bây giờ đến với bia mộ. Anh còn nhớ không, anh ấy trước đây mỉm cười như thế nào trong ảnh...
Có nghĩa là cậu ấy đã đi xa hơn. Phụ nữ nhạy cảm hơn đàn ông, và vợ tôi cảm thấy điều đó.
Phong cảnh vẫn như thế. Ẩm ướt. Hoang tàn. Chếch choáng. Mẹ cậu ấy trút đầy táo cho chúng tôi trên đường. Ông lái máy kéo ngà ngà say chở đến bến xe..."

Đông A dịch từ nguyên bản tiếng Nga

Chú thích của người dịch
[1] Một loại áo mặc cho người điên, tay áo bị trói buộc lại.