Ông Nguyễn Đăng Mạnh trả lời phỏng vấn của Thụy Khuê trên đài RFI về cuốn hồi ký của ông. Ông bất bình về chuyện hồi ký của ông bị đưa lên mạng ngoài ý muốn của ông. Chuyện này cũng dễ hiểu vì cuốn hồi ký thuộc về bản quyền của ông. Ông cũng vấn chưa có ý định công bố cuốn hồi ký của ông.
Nhưng điều tôi mong chờ là nghe ý kiến của ông về trách nhiệm của ông về những gì ông viết trong hồi ký thì lại không thấy trong bài phỏng vấn. Tôi có cảm tưởng rằng ông Nguyễn Đăng Mạnh có ý rằng vì cuốn hồi ký chưa có ý định được công bố nên không có ràng buộc hay trách nhiệm hiển minh về những gì viết trong đó vì có thể ông vẫn còn thay đổi những gì viết trong đấy. Không biết cảm tưởng này của tôi có đúng không? Nhưng chuyện này đặt công chúng và những người có tên trong hồi ký của ông ở vào tình thế khó xử. Họ có được phản ứng với những gì ông viết trong hồi ký hay không? Họ buộc phải im lặng trước những gì ông đã viết? Thực ra cuốn hồi ký của ông Nguyễn Đăng Mạnh có thể tìm thấy dễ dàng trên mạng bằng Google.
Tôi chợt nhớ tới scandal của diễn viên điện ảnh Hồng Kông Trần Quán Hy. Trần Quán Hy có chụp một số ảnh quan hệ tình dục giữa anh và một số bạn gái của anh. Những bức ảnh đó bị phát tán trên mạng và làm thành một scandal. Tất nhiên chuyện phát tán này nằm ngoài ý muốn của Trần Quán Hy và anh ta cũng không có ý định công bố chúng. Những bức ảnh đó của Trần Quán Hy được chụp cũng chỉ dành cho mục đích cá nhân hoàn toàn riêng tư của anh. Nhưng khi những bức ảnh bị phát tán trên mạng, Trần Quán Hy đã phải chịu trách nhiệm về hành vi chụp những bức ảnh đó của anh, về lối sống của anh, và cuối cùng anh đã phải chia tay làng giải trí Hồng Kông.
Tôi nghĩ, trách nhiệm là một điều quan trọng. Trách nhiệm với cả những gì được làm ra với mục đích chỉ để cho riêng mình. Ông Nguyễn Đăng Mạnh phải chịu trách nhiệm về những gì ông đã viết trong hồi ký, bất kể ông có ý định công bố hay không công bố, bất kể ông sẽ sửa đổi hay không sửa đổi, và công chúng có toàn quyền bình phẩm hay phê phán cuốn hồi ký của ông.
Nhưng điều tôi mong chờ là nghe ý kiến của ông về trách nhiệm của ông về những gì ông viết trong hồi ký thì lại không thấy trong bài phỏng vấn. Tôi có cảm tưởng rằng ông Nguyễn Đăng Mạnh có ý rằng vì cuốn hồi ký chưa có ý định được công bố nên không có ràng buộc hay trách nhiệm hiển minh về những gì viết trong đó vì có thể ông vẫn còn thay đổi những gì viết trong đấy. Không biết cảm tưởng này của tôi có đúng không? Nhưng chuyện này đặt công chúng và những người có tên trong hồi ký của ông ở vào tình thế khó xử. Họ có được phản ứng với những gì ông viết trong hồi ký hay không? Họ buộc phải im lặng trước những gì ông đã viết? Thực ra cuốn hồi ký của ông Nguyễn Đăng Mạnh có thể tìm thấy dễ dàng trên mạng bằng Google.
Tôi chợt nhớ tới scandal của diễn viên điện ảnh Hồng Kông Trần Quán Hy. Trần Quán Hy có chụp một số ảnh quan hệ tình dục giữa anh và một số bạn gái của anh. Những bức ảnh đó bị phát tán trên mạng và làm thành một scandal. Tất nhiên chuyện phát tán này nằm ngoài ý muốn của Trần Quán Hy và anh ta cũng không có ý định công bố chúng. Những bức ảnh đó của Trần Quán Hy được chụp cũng chỉ dành cho mục đích cá nhân hoàn toàn riêng tư của anh. Nhưng khi những bức ảnh bị phát tán trên mạng, Trần Quán Hy đã phải chịu trách nhiệm về hành vi chụp những bức ảnh đó của anh, về lối sống của anh, và cuối cùng anh đã phải chia tay làng giải trí Hồng Kông.
Tôi nghĩ, trách nhiệm là một điều quan trọng. Trách nhiệm với cả những gì được làm ra với mục đích chỉ để cho riêng mình. Ông Nguyễn Đăng Mạnh phải chịu trách nhiệm về những gì ông đã viết trong hồi ký, bất kể ông có ý định công bố hay không công bố, bất kể ông sẽ sửa đổi hay không sửa đổi, và công chúng có toàn quyền bình phẩm hay phê phán cuốn hồi ký của ông.


